Thursday, April 8, 2010

My New Glasses

Cách đây hơn 3 tuần tui đã sắm cho mình một cặp kính cận mới.


Photobucket


Chưa bao giờ làm kính ở Mẽo nên cứ tưởng như ở Việt Nam: ra cửa hàng mắt kiếng, chọn một cặp gọng yé yé xong vào đo mắt miễn phí hay thậm chí không cần đo mắt mà chỉ cần bảo người bán hàng "Cho tui cặp tròng 2 độ đi" là xong. Theo thói quen hồi giờ, chọn gọng đẹp là quan trọng nhứt, chọn lenses là chuyện phụ, và lenses thường rất rẻ.

Mua kính ở Mỹ không dễ dàng như vậy, mới đầu thấy phiền phức những ngẫm lại thấy rất có lý. Trước tiên người ta sẽ hỏi "eye prescription" (giấy khám mắt của bác sĩ) của mày đâu. Nếu có thì giấy khám mắt phải còn giá trị (không quá một năm), nếu chưa có phải lấy hẹn với bác sĩ mắt.

Lenses ở Mỹ đắt dã man, có cặp hơn $500. Cuối cùng, để có cặp kính trên, tui phải trả:

Gọng : $220
Lenses : $215 (lọai lense progressive bèo nhất)
Khám mắt : $100

Tổng cộng hơn $500. Nếu ra Costco, Walmart....chắc rẻ hơn nhưng bảo hiểm của tui không "cover" ở những chỗ này.

Chưa yên, cặp kính này làm tui khó chịu. Thứ nhất, phần kim lọai nằm phía trong gọng bị ra ten, làm da 2 bên thái dương bị ngứa. Thứ hai, cứ hễ tui khom người lúi húi là kính lại rơi phạch xuống đất, đã mang tới tiệm chỉnh rồi mà chứng nào tật nấy. Cuối tuần tui đi đổi cặp kính khác đây. Tui ngại mấy vụ án trả đồ kiểu này lắm, nhưng nếu ôm sô cặp kính này ngó bộ chịu không nổi.

Thích cái gọng này mà ở LensCrafters không có cái nào tương tự.

JCrew Glasses

Wednesday, April 7, 2010

American Idol Update (2)

Sau khi coi mấy bạn AI hát nhạc Beatles tối qua mới thấy rõ rằng mấy bạn mùa này kém xa mấy bạn những mùa trước. Đặc biệt Season 7, sao có quá nhiều người hát hay : David Cook, Davis Archuleta, Carly Smithson, Michael Johns...

Phần biểu diễn mà mình thích nhất tối qua là của Crystal Bowersox. Thực ra, mình không thích Crystal, không thích giọng cô này nhưng sau khi nghe cổ hát "Come Together" thấy thích ngay tức thì (giống "love at first sight" vậy đó). Chưa nghe "Come Together" bao giờ, lần đầu nghe là tối qua và bị nó ám ảnh nguyên ngày hôm nay, nghe được vài chục lần rồi thì phải. "Come Together" thuộc thể lọai rock cho nên ai ưa nhạc êm dịu du dương thì dội liền.

Tui hết ưa bạn Siobhan Magnus rồi. Mấy tuần liền rống dữ quá đâm chán. Nếu giọng cao khỏe, thử hát nhạc của Queen đi. Nếu tối nay Siobhan bị lọai tui cũng không care.

Đến giờ công bố kết quả ai sẽ về nhà tối nay rồi. Tui đi coi TV đây bạn Cap thân mến.
---------------------------

Vừa xem kết quả xong. Tối nay không ai bị cuốn gói về nhà hết - Michael Lynche bị "vote off" và được giám khảo "save". Tuần sau sẽ có 2 bạn bị lọai.

Cu Việt (4)

Chủ yếu khoe con thôi mấy bạn. Ai có con sẽ hiểu, con mình là đẹp nhất, thông minh nhất, đáng yêu nhất...

Photobucket

Dạo này Việt bớt mê games điện tử, bớt lảm nhảm Harry Potter. Việt có niềm đam mê mới - nghiên cứu âm nhạc. Giờ rảnh, Việt lên mạng tự học nhạc lý. Học được cái gì mới lại quay sang dạy lại cho bố mẹ. Mẹ thì vừa nấu ăn vừa ừ à cho qua chuyện chứ có hiểu quái gì về "time signature", "beats" hay "grand staff" đâu.

Bố mẹ cho Việt học piano 2 tháng nay, chủ yếu muốn Việt biết cái này cái kia cho cuộc sống thêm phong phú chứ không phải ham hố gì. Đang tuần spring break, mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên là Việt ngồi vào đàn chơi vài bài trước khi ăn sáng, vừa đàn vừa hát nghêu ngao.

Nếu không ham mê ba cái thứ nhảm nhí thì Việt sẽ tự học một cái gì đó, ví dụ như học tiếng Tàu năm ngóai sau khi học về "Ancient China" ở trường.

Chinese
Việt tập viết tên các địa danh, có cả tên của Tưởng Giới Thạnh (Chiang Kai Shek) ở góc phải trên cùng.


Korean
Việt tự học tiếng Hàn và kết luận "Người Hàn Quốc thích những vòng tròn". Mấy bạn có thấy chữ viết của họ có nhiều vòng tròn không?

Tuesday, April 6, 2010

Bạn

Sáng nay bà bạn già mà có lần tui kể ở đây, gọi điện cho tui. Tui hỏi sao mấy tháng nay không thấy cô sang chơi, bà bảo bà bận lắm. ( Tui gọi điện cho bà thì thường bà không trả lời điện thọai).

Lúc trước làm công cho người ta, một tuần còn được nghỉ một ngày thứ Ba, bây giờ làm công cho đứa con gái thì không có ngày nghỉ nào luôn.

Con gái bà vừa tậu được một tiệm ăn nhỏ, chuyên làm thức ăn cho khách "order" trước bằng điện thọai rồi tới mang đi, thường không có phục vụ thức ăn tại chỗ. Nhà có 3 người, vợ chồng đứa con gái và bà già, đều làm cho tiệm ăn này. Bây giờ, sáng ra đi làm lúc 10 giờ, đến 1-2 giờ đêm mới được về nhà. Khi tiệm đông khách phục vụ không kịp, đứa con gái lại chửi um lên, chửi cả mẹ mình. Ngày xưa làm cho người dưng, ít ra bà không phải chịu đựng cái cảnh chửi bới này. Con bà cũng có thuê người ngòai vào phụ thêm nhưng không ai trụ lại được lâu vì tính nết của nó.

Con bà thường xuyên chửi bà. Ví dụ hồi mới sang, đi đâu thấy cái gì lạ, bà hay nhìn chăm bẳm thì nó lại chửi "Đồ mặt l..., nhìn gì mà nhìn dữ vậy." Rồi thỉnh thỏang hối hận thì nó lại nói con chửi mẹ ghê vậy mẹ có buồn không.

Tui không biết nói gì. Lúc sắp cúp điện thọai, tui nói "Cháu thương cô lắm, cô ráng giữ gìn sức khỏe. Hôm nào rảnh gọi cho cháu, vợ chồng cháu sẽ đến đón cô đi chơi."

Người mẩu

Chú ý: người mẩu chứ không phải người mẫu nhen. Lý do: tại người có một mẩu à, từ đầu đến chân đo được đâu một thước mốt gì đó.

Đây, người mẩu không đầu nè.

Photobucket


Còn tại sao không đầu thì chỉ có bà sui là hiểu được tiếng lòng của tui.

Mà paparazzi nào kỳ ghê, lựa lúc 2 cái cẳng tui nó đang tè hẻ sải bước mà chụp, nhìn không có khép nép tí nào. Mà cái máy ảnh đeo trước bụng sao có duyên ghê!

Sunday, April 4, 2010

DC, Cherry Blossom Festival, Offline,etc.

Chắc do đi Cherry Blossom Festival lần thứ 3 rồi nên tình yêu dành cho hoa đào không còn được như trước nữa. Mình chỉ chụp lèo tèo vài tấm kỷ niệm. Không còn hứng thú chụp cận cảnh những cành đào rực rỡ, hết muốn chụp tháp bút chì, đài tưởng niệm..... Vậy mới thấy "Love Fades" ha bà con, hic hic.


Cherry Blossom Festival 2010
Đây là tấm hoa đào đẹp nhất của tui. Đang giữa trưa, thiên hạ nằm nghỉ dưới bóng râm hoa đào.



Spring 2010
Mấy năm trước hay đứng chỗ này chụp hình. Hoa vàng bông nhỏ li ti, tui tưởng tượng đó là hoa mai. Cây hoa hồng kia là hoa mộc lan, nhìn gần rất đẹp.



Photobucket
Kỳ này nhà tui rủ thêm hai cha con ông hàng xóm đi cho biết DC. Hình này có tui ở trỏng nữa đó mấy bạn, nhận ra không?



Photobucket
Đây là bác tài xế tận tụy của gia đình


Chuyến này còn một điều thú vị là được gặp gỡ bạn "life goes on" và bạn Lừng. Bạn Lừng thì mình đã coi hình và nói chuyện bét nhòe rồi cho nên gặp lần đầu mà tưởng như gặp một người bạn quen biết từ lâu. Bạn LGO làm chị cảm động quá nhen, sáng nay vẫn còn xơi quà của em. Có chụp hình lưu niệm đàng hòang nhưng mà bác tài xế kiêm nhiếp ảnh gia ghẹo dữ quá, bác bảo chụp hình rồi trưng lên blog phải hông, cho nên chúng tôi nhất định không post hình để cho bác thấy không phải hở động một tí là trưng hình lên blog đâu nghen chưa.

Hẹn gặp lại LGO. Hẹn gặp lại Lừng.

Friday, April 2, 2010

John Lennon/Paul McCartney

Tuần sau American Idol hát nhạc của John Lennon/Paul McCartney. Nghe có vẻ hấp dẫn.

Tui không phải "fan" của The Beatles. Chỉ thích một số bài. Có nhiều bài nổi tiếng của The Beatles sao dở quá chừng chừng không hiểu nổi luôn.

Dù sao cũng thích nghe lại những bài này ở AI: And I love her, Ticket to ride, Eleanor Rigby, The long and winding road, I'll follow the sun, Nowhere man....Mấy bài như Yesterday, Hey Jude, Let it be, có thời nghe nhiều quá đến bây giờ vẫn còn ngán.

Hậu Beatles, Paul có bài nào hay? Tui thấy "No more lonely nights" nghe khá hay, nhưng bài này cũng lâu lắm rồi. Còn nhạc về sau này nghe không vô.