Perth rất thanh bình. Bằng cớ là con nít tự đi học một mình không có vấn đề gì, cỡ lớp 1 - lớp 2 tự đi học vô tư.
Ở những giao lộ chính nhiều xe cộ sẽ có "traffic wardens" giúp con nít băng qua đường an toàn. "Traffic wardens" không phải cảnh sát giao thông. Đa số họ là những người lớn tuổi đã về hưu, không biết có được trả lương hay không hay là làm thiện nguyện. Họ chỉ đứng vào giờ đến trường và giờ tan học.
Giao lộ gần nhà mình có 2 traffic wardens là ông C và bà V, mỗi người đứng một bên đường. Mỗi lần chận xe, cả 2 phối hợp nhịp nhàng, cùng phất cờ có chữ "stop" cho xe dừng lại, sau đó một người thổi kèn, và con nít phải nghe tiếng kèn xong mới được băng qua đường.
C là dân gốc Hy lạp, vui tính và ưa chuyện, nhiều lúc ham nói chuyện quên cả nhiệm vụ để bà V ở bên kia đường cứ nhất nhổm.
C tính hơi "flirting" chút chút, thích nói chuyện với đàn bà con gái nhưng bất tiện một cái là nhà ông ở ngay đối diện với chỗ ông đang đứng nên thường phải vừa nói chuyện vừa nhìn xem có bị vợ theo dõi không :)))) Ngoài chuyện này ra, C là người đôn hậu và quan tâm đến người khác.
Bà V cũng vui tính. Bà là người điển hình mình hay gặp ở Perth - cởi mở, chân thật và vô tư. Nếu mình hỏi "hôm nay bà sẽ làm gì?", V sẽ trả lời "I have two houses to clean today." Bà tự nhiên nói cho mình biết công việc của bà - a cleaner. Ở đây, cleaners tệ lắm lương $20/giờ. Mình thấy vài người làm cleaners có cuộc sống khá tươm tất.
Một lần, mình thấy một cậu bé tàn tật nặng ngồi xe lăn gần chỗ V đứng mới biết đó là con bà. Thấy thương và khâm phục tính lạc quan của V.
Mỗi dịp Giáng sinh, mình thường mua quà tặng hết thầy cô giáo của Việt, cũ cũng như mới, và không bao giờ quên ông C và bà V.
Wednesday, July 10, 2013
Tuesday, July 9, 2013
Happy Loners
Một chiều đầu thu ở công viên Maylands (Perth).
Joy or sorrow of solitude?
(Cô này ngồi một mình nhìn ra sông, tóc vàng óng rất đẹp. Hình chụp từ xa nên không được rõ)
(Cô này ngồi một mình nhìn ra sông, tóc vàng óng rất đẹp. Hình chụp từ xa nên không được rõ)
Đạp xe khỏe người
Sunday, May 5, 2013
M. in Perth
Cuối cùng cũng có hình của bạn M. để khoe trên blog.
Bạn blog muôn năm!
Đãi khách bằng món gỏi cuốn xem ra quá đơn giản và thanh đạm.
Nhưng mà, vui là chính, hihi (vả lại, tài nấu nướng của bạn PD rất khiêm tốn :)
in Fremantle
Bạn blog muôn năm!
Thursday, April 11, 2013
Bạn bè, món bánh flan và nhớ về Mẹ...
haha, chỉ có viết nhật ký và viết blog ta mới có thể trộn chung hổ lốn các loại cảm xúc như nấu cháo heo vậy :))))
Hôm rồi có bạn blog từ Sydney xuống chơi. Bạn thăm Perth 3 ngày cùng chồng mà mình đã kịp: 1. Rủ vợ chồng bạn về nhà ăn cơm tối 2 bữa; 2. Đi Fremantle và thăm chợ Việt Nam hết gần 1 ngày; 3. Đi ăn tối một bữa.
Blog này mang lại cho mình khá nhiều bạn bè. Thật quý giá giữa cơn khủng hoảng bạn bè.
Mình rất dễ kết bạn. Ở lớp nhảy, mình chơi với hết thảy mọi người. Mình không đi học là nhiều người nhắc, thậm chí có một cô người Ấn còn bảo nếu mình không đi học cổ cũng không đi học. Ghê không, cổ đâu có hay mình về nhà viết blog nói xấu người Ấn độ như điên. Chậc chậc, đúng là hai mặt, hai mặt!!!!!
Đi đâu mình kết bạn tới đó, kết bạn với người gặp ngoài bến tàu, kết thân với đứa tình cờ gặp trong toa nét....Vô địch chưa????
Gần đây, tự nhiên mình ngộ ra một số điều liên quan đến bạn bè:
1. Thà không có bạn còn hơn làm bạn với người không hợp với mình - mất thời gian và rước bực vào thân.
2. Để gọi là "hợp", bạn bè phải chia sẻ vài cái chung: cùng có mối quan tâm nào đó, cùng có chung một vài quan niệm sống, giá trị đạo đức...Cái này mình thấy quan trọng. Ví dụ mình chơi với một người, bạn này dẫn con đến nhà mình chơi. Thằng nhóc khoái thượng nguyên cẳng chân đập lên bàn phím piano nhà mình. Xót ruột nhưng vốn tính cả nể nên mình im, bạn kia thấy con làm vậy cũng tỉnh bơ. Những kiểu như vậy làm mình bực.
3. Không thích bạn keo kít :D
Mình chơi thân với một chị người Úc, phụ huynh bạn cùng lớp Việt. Mình với chỉ hay hẹn cà phê tâm sự, về nhà nhau chơi, đi nhà thờ chung...Một hôm lúc chia tay, chỉ ôm mình và nói "thank you for your friendship". Mình nghĩ bụng, woa, khách sáo à nha!!! Nhưng thật sự đó, có được tình bạn tốt với ai thật đáng quý, đôi khi cũng cần thể hiện thành lời.
-----------
Hôm qua làm bánh flan. Sau một hồi nghiên cứu vài công thức, mình chọn cái này, ghi ra để lần sau cứ thế mà làm:
Ingredients:
- 3 trứng lớn (nguyên cái)
- 3 lòng đỏ
- 1/2 cup đường, nếu muốn ngọt hơn thì cho nhiều đường thêm một tí
- 1 cup cream
- 1 1/2 cup whole milk.
Bánh làm ra thơm ngậy không cần vanilla.
Làm bánh nhớ mẹ muốn khóc. Ngày xưa thời thiếu thốn, mẹ tìm đâu ra được một ít sữa hộp, một ít đường và 2 cái trứng gà ta, làm ra một cái bánh flan đúc trong chén ăn cơm sứt mẻ. Bánh chín đem đút từng muỗng cho mấy đứa con, hết đứa này rồi đến đứa kia. Ăn trong sự thèm thuồng không thỏa, và chính miếng bánh đó là miếng bánh ngon nhất đời. (Giờ xơi bánh này cứ sợ cao máu bây!).
Mình với bà già không bao giờ hợp nhau nhưng chính ra mẹ chứ không ai khác là người dạy cho mình tính nhân ái. Có lần, bà già đến thăm mình ở nhà chồng. Nhỏ người làm ở nhà chồng ra mở cổng rồi tự động đi rót nước mời, hiền lành và lễ phép lắm. Lúc về, mẹ mình xoa đầu nó và dúi vào tay ít tiền ăn bánh. Mẹ làm mình nở mũi vì những hành động như vậy. Mẹ từng nuôi vài đứa người làm, đứa thì đểnh đoảng, đứa thì gian tà, đứa thì mê trai...nhưng đứa nào đi rồi hễ có dịp là trở về thăm.
Hôm rồi có bạn blog từ Sydney xuống chơi. Bạn thăm Perth 3 ngày cùng chồng mà mình đã kịp: 1. Rủ vợ chồng bạn về nhà ăn cơm tối 2 bữa; 2. Đi Fremantle và thăm chợ Việt Nam hết gần 1 ngày; 3. Đi ăn tối một bữa.
Blog này mang lại cho mình khá nhiều bạn bè. Thật quý giá giữa cơn khủng hoảng bạn bè.
Mình rất dễ kết bạn. Ở lớp nhảy, mình chơi với hết thảy mọi người. Mình không đi học là nhiều người nhắc, thậm chí có một cô người Ấn còn bảo nếu mình không đi học cổ cũng không đi học. Ghê không, cổ đâu có hay mình về nhà viết blog nói xấu người Ấn độ như điên. Chậc chậc, đúng là hai mặt, hai mặt!!!!!
Đi đâu mình kết bạn tới đó, kết bạn với người gặp ngoài bến tàu, kết thân với đứa tình cờ gặp trong toa nét....Vô địch chưa????
Gần đây, tự nhiên mình ngộ ra một số điều liên quan đến bạn bè:
1. Thà không có bạn còn hơn làm bạn với người không hợp với mình - mất thời gian và rước bực vào thân.
2. Để gọi là "hợp", bạn bè phải chia sẻ vài cái chung: cùng có mối quan tâm nào đó, cùng có chung một vài quan niệm sống, giá trị đạo đức...Cái này mình thấy quan trọng. Ví dụ mình chơi với một người, bạn này dẫn con đến nhà mình chơi. Thằng nhóc khoái thượng nguyên cẳng chân đập lên bàn phím piano nhà mình. Xót ruột nhưng vốn tính cả nể nên mình im, bạn kia thấy con làm vậy cũng tỉnh bơ. Những kiểu như vậy làm mình bực.
3. Không thích bạn keo kít :D
Mình chơi thân với một chị người Úc, phụ huynh bạn cùng lớp Việt. Mình với chỉ hay hẹn cà phê tâm sự, về nhà nhau chơi, đi nhà thờ chung...Một hôm lúc chia tay, chỉ ôm mình và nói "thank you for your friendship". Mình nghĩ bụng, woa, khách sáo à nha!!! Nhưng thật sự đó, có được tình bạn tốt với ai thật đáng quý, đôi khi cũng cần thể hiện thành lời.
-----------
Hôm qua làm bánh flan. Sau một hồi nghiên cứu vài công thức, mình chọn cái này, ghi ra để lần sau cứ thế mà làm:
Ingredients:
- 3 trứng lớn (nguyên cái)
- 3 lòng đỏ
- 1/2 cup đường, nếu muốn ngọt hơn thì cho nhiều đường thêm một tí
- 1 cup cream
- 1 1/2 cup whole milk.
Bánh làm ra thơm ngậy không cần vanilla.
Làm bánh nhớ mẹ muốn khóc. Ngày xưa thời thiếu thốn, mẹ tìm đâu ra được một ít sữa hộp, một ít đường và 2 cái trứng gà ta, làm ra một cái bánh flan đúc trong chén ăn cơm sứt mẻ. Bánh chín đem đút từng muỗng cho mấy đứa con, hết đứa này rồi đến đứa kia. Ăn trong sự thèm thuồng không thỏa, và chính miếng bánh đó là miếng bánh ngon nhất đời. (Giờ xơi bánh này cứ sợ cao máu bây!).
Mình với bà già không bao giờ hợp nhau nhưng chính ra mẹ chứ không ai khác là người dạy cho mình tính nhân ái. Có lần, bà già đến thăm mình ở nhà chồng. Nhỏ người làm ở nhà chồng ra mở cổng rồi tự động đi rót nước mời, hiền lành và lễ phép lắm. Lúc về, mẹ mình xoa đầu nó và dúi vào tay ít tiền ăn bánh. Mẹ làm mình nở mũi vì những hành động như vậy. Mẹ từng nuôi vài đứa người làm, đứa thì đểnh đoảng, đứa thì gian tà, đứa thì mê trai...nhưng đứa nào đi rồi hễ có dịp là trở về thăm.
Monday, March 25, 2013
Thứ Hai, 3/26/2013
Từ ngày chuyển về Úc, tinh thần ham học hỏi của Việt giảm từ từ, và sau 2 năm, nó trở thành số 0.
Public schools ở Perth, tiểu học cũng như trung học, đều bầy hầy như nhau. Đó là lý do tại sao dân có tiền cho con học trường tư hết.
Năm ngoái lớp 6, Việt bị học lớp trộn (mixed), tức là lớp 6 trộn chung với lớp 5, lý do tiết kiệm ngân sách. Việt bảo cả lớp học chung một chương trình.
Năm nay là lớp 7, khi Việt kể ở lớp hôm nay môn toán cô cho kiểm tra bảng cửu chương số 4, còn môn tiếng Anh mình mở vở Việt ra xem thấy đang học cách đổi danh từ sang số nhiều, ví dụ, "leaf" đổi sang số nhiều là "leaves", "woman" thành "women"...thì mình thấy không còn gì để trông cậy vào thầy cô ở trường nữa rồi.
Search bài vở dạy thêm cho con ở nhà cuối cùng cũng nhờ vào mấy trang website của Mỹ, là sao là sao? Mỹ là nguồn thông tin vô tận, search gì cũng có!
Ngán Perth đến tận cổ. Cái gì cũng đắt đỏ, cái gì cũng dỏm. Nhìn quanh thấy toàn ếch ngồi dưới đáy giếng oạp oạp.
Public schools ở Perth, tiểu học cũng như trung học, đều bầy hầy như nhau. Đó là lý do tại sao dân có tiền cho con học trường tư hết.
Năm ngoái lớp 6, Việt bị học lớp trộn (mixed), tức là lớp 6 trộn chung với lớp 5, lý do tiết kiệm ngân sách. Việt bảo cả lớp học chung một chương trình.
Năm nay là lớp 7, khi Việt kể ở lớp hôm nay môn toán cô cho kiểm tra bảng cửu chương số 4, còn môn tiếng Anh mình mở vở Việt ra xem thấy đang học cách đổi danh từ sang số nhiều, ví dụ, "leaf" đổi sang số nhiều là "leaves", "woman" thành "women"...thì mình thấy không còn gì để trông cậy vào thầy cô ở trường nữa rồi.
Search bài vở dạy thêm cho con ở nhà cuối cùng cũng nhờ vào mấy trang website của Mỹ, là sao là sao? Mỹ là nguồn thông tin vô tận, search gì cũng có!
Ngán Perth đến tận cổ. Cái gì cũng đắt đỏ, cái gì cũng dỏm. Nhìn quanh thấy toàn ếch ngồi dưới đáy giếng oạp oạp.
Thursday, March 14, 2013
Biking in Perth
Dạo này Bố cu Việt thường cuốc bộ từ chỗ làm về nhà. Đoạn đường 5km đi mất 45 phút.
Hôm nào khỏe người (có nghĩa là ngày đó chưa đi bộ quá nhiều) và thư thả, mình sẽ đi đón Bố cu Việt, thường là gặp nhau ở 2/3 đoạn đường. Phần vui thú nhất dĩ nhiên là đoạn 2 anh chị bắt đầu nhìn thấy nhau, chạy chậm chậm chậm hướng về nhao, tóc lơ thơ bai bai trong gió. Giả tạo thôi, đừng tin :D
Đường đi bộ chính là đường dành cho xe đạp, chạy dọc theo đường ray xe lửa, rất tiện lợi. Hôm nào lỡ yếu mà ra gió thì có thể nhảy tàu về nhà không sao cả.
Giờ cao điểm, đoạn đường này tấp nập người đạp xe vun vút trông rất lành mạnh và yên bình. Thường là những người vừa tan sở, có người mặc nguyên đồ văn phòng, có người mặc đồ thể thao bó sát (loại áo quần dành cho người đi xe đạp). Báo cáo là chưa thấy ai mặc bikini.
Mariska vừa cho mình một chiếc xe đạp, không phải chiếc M bị tai nạn. Hôm tai nạn M chạy chiếc của anh trai, theo mình đó cũng là một yếu tố góp phần làm cho tai nạn xảy ra. Chiếc xe đạp đây:
Mariska cho mình xe và dặn đi dặn lại là mình phải mua một cái nón bảo hiểm tốt. Dặn miệng không đủ, nó còn email dặn thêm như sau:
"And please get a really good helmet. It makes big difference. I could still be at Perth Hospital without a good helmet..."
Hôm nào khỏe người (có nghĩa là ngày đó chưa đi bộ quá nhiều) và thư thả, mình sẽ đi đón Bố cu Việt, thường là gặp nhau ở 2/3 đoạn đường. Phần vui thú nhất dĩ nhiên là đoạn 2 anh chị bắt đầu nhìn thấy nhau, chạy chậm chậm chậm hướng về nhao, tóc lơ thơ bai bai trong gió. Giả tạo thôi, đừng tin :D
Đường đi bộ chính là đường dành cho xe đạp, chạy dọc theo đường ray xe lửa, rất tiện lợi. Hôm nào lỡ yếu mà ra gió thì có thể nhảy tàu về nhà không sao cả.
Giờ cao điểm, đoạn đường này tấp nập người đạp xe vun vút trông rất lành mạnh và yên bình. Thường là những người vừa tan sở, có người mặc nguyên đồ văn phòng, có người mặc đồ thể thao bó sát (loại áo quần dành cho người đi xe đạp). Báo cáo là chưa thấy ai mặc bikini.
Đây là con gái, tóc quấn đẹp lắm, nhìn rất cool, tiếc không chụp gần được
Không ưng kiểu dáng này lắm nhưng thích ở chỗ xe gấp lại được
Mariska cho mình xe và dặn đi dặn lại là mình phải mua một cái nón bảo hiểm tốt. Dặn miệng không đủ, nó còn email dặn thêm như sau:
"And please get a really good helmet. It makes big difference. I could still be at Perth Hospital without a good helmet..."
Wednesday, March 13, 2013
Thứ Năm, 3/14/2013
Tối nay nhà Mariska mời nhà mình đi ăn nhà hàng, mừng Mariska tốt nghiệp đại học.
Nhớ lại hình ảnh bi đát của M cách đây 1 năm rưỡi - mặt sưng phù nằm hôn mê không biết có tỉnh lại được không - và hình ảnh bây giờ, đúng là kỳ diệu. Mình nhớ mãi hình ảnh ông bố M, mặt buồn không thể buồn hơn, đầu cuối gằm, cằm chạm ngực, ngồi đợi trước phòng chăm sóc đặc biệt. Bây giờ, mặt chưa hết buồn, nhưng trông đỡ hơn nhiều.
Tuy nhiên, đến hôm nay, M vẫn là một đứa tàn phế. Nó đi đứng cứng đơ như robot, chỉ cần vấp một cục đá nhỏ cũng đủ té lăn quay; mắt vẫn bị "double vision", nhìn một thành hai và lồi ra một cách dị thường; giọng nói thì ngọng líu rất khó nghe. Tính tình thì như con nít, mắc cười chuyện gì là cười hoài không nín, hoặc ngược lại, chỉ cần một chuyện trái ý nhỏ nhỏ thôi là đủ nổi cơn bù lu bù loa.
Sở dĩ M tốt nghiệp được là do lòng nhân đạo của các thầy cô (trừ một cô người Ấn độ).
Mình dám chắc chả ai muốn thuê M làm nhân viên, nghĩ đến đây mình thấy thương nó và cha mẹ nó kinh khủng, hic hic.
Thỉnh thoảng ngồi kể lại chuyện cũ với nhau, Ruth hay nhắc lại là hôm xảy ra tai nạn Mariska trông rất vội. Trước khi M biến ra khỏi nhà, Ruth có nói "này Mariska, lại đây tôi cho xem cái này hay lắm" nhưng M từ chối và phóng xe đi. Ruth cứ nói đi nói lại, giá như M rời nhà chậm vài phút, có khi tránh được tai nạn xảy ra.
Điều ngạc nhiên là M không nhớ tí ti gì về tại nạn xảy ra. Ruth hay hỏi M có cảm nhận cái cảm giác cận kề cái chết không (near-death experience), ví dụ như thấy một vầng ánh sáng chói lòa, thấy ông bà hoặc người thân đã chết vẫy tay chèo kéo không?????
Mỗi lần ai hỏi động đến tai nạn, mình cảm giác như M không vui. Lần nào nó cũng trả lời cộc lốc "không nhớ gì hết" rồi chuyển qua chuyện khác.
Hôm nay, giật mình khi nhận ra rằng mình gần như quên hẳn hình ảnh Mariska trước lúc xảy ra tai nạn như thế nào.
Tối nay, lúc chia tay, M bảo "Trang, mày có quá nhiều bạn, mày bày tao cách làm bạn đi". Nghe thấy thương dã man. Thương gần giống cái lần cu Việt tâm sự "mẹ ơi, sao người ta làm bạn với nhau dễ dàng vậy. Mẹ chỉ cho con cách làm quen với bạn đi".
Nhớ lại hình ảnh bi đát của M cách đây 1 năm rưỡi - mặt sưng phù nằm hôn mê không biết có tỉnh lại được không - và hình ảnh bây giờ, đúng là kỳ diệu. Mình nhớ mãi hình ảnh ông bố M, mặt buồn không thể buồn hơn, đầu cuối gằm, cằm chạm ngực, ngồi đợi trước phòng chăm sóc đặc biệt. Bây giờ, mặt chưa hết buồn, nhưng trông đỡ hơn nhiều.
Tuy nhiên, đến hôm nay, M vẫn là một đứa tàn phế. Nó đi đứng cứng đơ như robot, chỉ cần vấp một cục đá nhỏ cũng đủ té lăn quay; mắt vẫn bị "double vision", nhìn một thành hai và lồi ra một cách dị thường; giọng nói thì ngọng líu rất khó nghe. Tính tình thì như con nít, mắc cười chuyện gì là cười hoài không nín, hoặc ngược lại, chỉ cần một chuyện trái ý nhỏ nhỏ thôi là đủ nổi cơn bù lu bù loa.
Sở dĩ M tốt nghiệp được là do lòng nhân đạo của các thầy cô (trừ một cô người Ấn độ).
Mình dám chắc chả ai muốn thuê M làm nhân viên, nghĩ đến đây mình thấy thương nó và cha mẹ nó kinh khủng, hic hic.
Thỉnh thoảng ngồi kể lại chuyện cũ với nhau, Ruth hay nhắc lại là hôm xảy ra tai nạn Mariska trông rất vội. Trước khi M biến ra khỏi nhà, Ruth có nói "này Mariska, lại đây tôi cho xem cái này hay lắm" nhưng M từ chối và phóng xe đi. Ruth cứ nói đi nói lại, giá như M rời nhà chậm vài phút, có khi tránh được tai nạn xảy ra.
Điều ngạc nhiên là M không nhớ tí ti gì về tại nạn xảy ra. Ruth hay hỏi M có cảm nhận cái cảm giác cận kề cái chết không (near-death experience), ví dụ như thấy một vầng ánh sáng chói lòa, thấy ông bà hoặc người thân đã chết vẫy tay chèo kéo không?????
Mỗi lần ai hỏi động đến tai nạn, mình cảm giác như M không vui. Lần nào nó cũng trả lời cộc lốc "không nhớ gì hết" rồi chuyển qua chuyện khác.
Hôm nay, giật mình khi nhận ra rằng mình gần như quên hẳn hình ảnh Mariska trước lúc xảy ra tai nạn như thế nào.
Tối nay, lúc chia tay, M bảo "Trang, mày có quá nhiều bạn, mày bày tao cách làm bạn đi". Nghe thấy thương dã man. Thương gần giống cái lần cu Việt tâm sự "mẹ ơi, sao người ta làm bạn với nhau dễ dàng vậy. Mẹ chỉ cho con cách làm quen với bạn đi".
Subscribe to:
Comments (Atom)