Monday, March 4, 2013

Thứ Ba 3/5/2013

Chiều nay một chuyện đụng độ xảy ra.

Số là 2 vợ chồng đang lái xe đi siêu thị, đến một cái bùng binh mới dừng lại nhường cho một thằng đi scooter rẽ trước.  Có vậy thôi mà thằng lái xe phía sau bóp còi inh ỏi như cha chết mẹ chết.  Mình mới xoay hẳn người ra phía sau địa nó, dĩ nhiên mặt không bình thường.  Thằng đó nó thấy, nó ghim bụng.  Chạy một đoạn ngắn thì đến siêu thị.  Xe mình đậu vào parking lot, xe thằng kia cũng dừng lại, nhưng đậu giữa đường.  Nó thò mặt ra gây hấn, miệng lèm bèm gì đó không rõ.  Một khuôn mặt Ấn độ thâm xì.

Chồng bước nhanh đến trước mặt nó bảo "mày muốn gì?".  Thấy không bắt chẹt được, nó giở giọng khác "coi chừng tao gọi cảnh sát bây giờ".  Mình nổi điên luôn "mày gọi cảnh sát thử tao coi", xong tặng cho nó một ngón tay thúi (aka ngón giữa).  Thật là mất hình tượng của một quái bà quá đi.

Kết luận:

1. Càng ngày càng ghét dân này.  Đừng vội nói tui kỳ thị.  Đụng chuyện với dân này đi rồi biết, nhất là đụng độ quyền lợi là thấy rõ nhất.

2. Ở đây không có súng nên cãi nhau cứ mạnh mồm, không sợ bị bắn vỡ mặt, hehe...

Ngày xưa ở Virginia cũng thấy có nhiều dân Ấn.  Mình hay đùa với chồng "ở đây cứ đi một cây số lại gặp một thằng Ấn".  Giờ ở Perth chắc đi 100m gặp một thằng.  Hãm!

Thursday, February 28, 2013

What Would You Do?

Cái này vui.  Cô gái bị người yêu đẩy xuống vực.  Không phải án mạng đâu, chỉ là trò chơi cảm giác mạnh.  Cô gái không muốn nhảy nhưng người yêu cứ đẩy xuống.  Xem cô phản ứng như thế nào.



Tiếc là hồi ở Denver, Colorado mình không đi Grand Canyon.

Tuesday, February 26, 2013

Thứ Tư 2/27/2013

1. Life is always beautiful!

 photo 97f215ea-4c1d-4187-9e37-0a65437ffd32.jpg
Tóc trước khi cắt


 photo c492950a-b6a0-4f54-b83e-04ab1534a17e.jpg
Má xuống tóc

Mình vào lớp nhảy với đầu tóc mới.  Một cô hỏi "where's your hair? Give it to me!".  Ý là cô hỏi tóc dài của mình đâu rồi, cho cổ đi.  Đầu cô tóc sát da đầu, lơ thơ.  Mình nói "life is boring, so I have a new haircut to lift myself up".  Cổ bảo mình "no, life is always beautiful".  Hmmm....

And she's a cancer survivor.

2. Cũng phải 10 năm, mình mới cắt tóc ngắn như vậy.  Để tiết kiệm, mình đưa đầu vào một tiệm bèo nhèo với giá cắt tóc là $25 - for a most boring and basic haircut.  Về nhà soi gương thấy vẫn chán đời, ngay sáng hôm sau đút đầu vào một tiệm trông tử tế hơn.  Trả $55 cho cái đầu ở trên mà đau hết lòng mề.  Wow...

Mình thành con ma tằn tiện tự lúc nào.

3. Một trong những lý do mình vẫn còn lải nhải về cuộc sống ở Mỹ, đó không chỉ là cuộc sống dễ chịu, quy củ, dịch vụ cực kỳ tốt, mà còn những con người tốt mình may mắn gặp được.  Ở đây bạn bè như shit - quá tricky và khôn như chấy.  Phải gọi là "friendship crisis".


Wednesday, February 6, 2013

Thứ Tư 2/6/2013



 photo 7884e372-5e41-439b-b5bc-3f30670ae316.jpg
Giữa đường phố Perth chụp tấm ảnh kỷ niệm ngày sinh nhật

Sau đó, hai vợ chồng thả 2 thằng nhóc ở nhà, đi bộ ra quán bar đầu đường làm cốc bia hơi tâm tình.  Đây là một quán bar từ đường nhìn vào trông không khác gì một quán nhậu buồn tẻ nhà quê VN.  Vào bên trong cũng không đến  nỗi nào, có bàn bi-da, có màn hình lớn chiếu ca nhạc và nhiều màn hình nhỏ chiếu thể thao.  Vào chỗ toàn đàn ông, nhìn ai cũng có vẻ bợm bợm nên bụng cũng hơi ót nhưng ngồi một hồi thì thấy quen.

Vui nhất là đoạn từ quán bia đi về nhà.  Chồng đi xiêu vẹo, đánh võng từ bên này đường qua bên kia đường.  Một ông cụ đi ngược chiều bước hấp tấp như sợ bị cà khịa.  Ôi, được một trận cười giãn nở cả mặt mũi.

Giờ mình chỉ muốn thời gian trôi chậm lại thôi.



Wednesday, January 23, 2013

Grammy 2013 Nomination

Nhờ thằng quý tử tra tấn lỗ tai mỗi ngày mà mình khá là bắt kịp thời sự âm nhạc.  Những bài Việt hay nghe  như "We Are Young", "Call Me Maybe", "We Are Never Ever Getting Back Together", "Sexy And I Know It" là những bài được đề cử Grammy năm nay. Trong danh sách được đề cử mình chỉ biết có mỗi "Somebody That I Used To Know" do quý bà Trương recommend :D

We Are Young:




Call Me Maybe:



Nhiều khi cũng bực lỗ tai lắm lắm nhưng cố kìm chế thôi. Thằng con nó đang sống cuộc đời của nó, đang sống cái thời của nó :D



Tuesday, January 22, 2013

Việt và giáo dục giới tính

Ở trường Việt, thầy cô bắt đầu dạy về giới tính vào cuối năm lớp 6 và chương trình chỉ dừng lại ở cấu tạo cơ quan sinh dục nam nữ, thay đổi ở tuổi dậy thì.  Mình được một phụ huynh có con học qua rồi thông báo  từ nhiều tháng trước nên cũng chuẩn bị tinh thần.  Mình thấy chương trình dạy như vậy là hợp lý, và yên tâm phó mặc cho trường.

Cho đến một ngày, trước khi chương trình trên kịp bắt đầu, đón Việt ở cổng trường bất ngờ nghe V nói "con biết em bé được làm ra như thế nào rồi".  Rồi ảnh huyên luyên thuyên một cách hào hứng "như thế này nè, bố với mẹ naked nằm với nhau, cái của bố sờ cái của mẹ, rồi bố phóng hạt vô mẹ...".  Trời, cái gì mà nghe quái chiêu ghê, nửa ngây thơ nửa bậy bạ lộn xộn trong đó. "Ai nói cho con nghe vậy?", mình hỏi.
.......

Hóa ra là như thế này: Việt cứ nghe mấy bạn gái thì thào về một "program" nào đó, càng hỏi mấy bạn càng bí ẩn, cuối cùng một bạn bảo Việt đi hỏi thầy.  Việt hỏi thầy, thầy thảy cho Việt cuốn sách và thế là chỉ trong một buổi học, Việt ngốn gần hết cuốn.

Mình thấy bực mình.  Bực mình vì thầy đưa sách cho Việt đọc mà không hỏi qua ý kiến mình.   Đấy là vấn đề quan trọng và nhạy cảm, mình không muốn bị đưa vào tình thế bất ngờ.

Mình cảm giác như mất mát một cái gì đó, cho dù chỉ thêm 2 tuần nữa, "program" đó sẽ bắt đầu.  Việt không còn là thằng Việt ngây thơ nữa :D

Từ đó, Việt bắt đầu nã bố mẹ bằng những câu hỏi khó trả lời, đại loại như để đẻ ra con, bố mẹ đã như vậy như vậy đúng không? Từ đó đến giờ bố mẹ không "nằm chung" với nhau hả.  Nói chung ảnh vẫn chưa thông, cứ nghĩ đơn giản là mỗi lần bố mẹ gần nhau  là một lần một em bé ra đời.  Ngày xưa mình cũng từng nghĩ y chang như vậy.

Việt cũng hỏi nhiều về vấn đề đồng tính.  Ở trường, những câu chọc ghẹo giữa mấy thằng con trai với nhau kiểu như "oh, you are so gay!" khiến Việt luôn ý thức phải ăn mặc, đi đứng sao cho khỏi bị chọc ghẹo.  Là một người mẹ, mình mong Việt có cái nhìn nhân bản và bình đẳng đối với người đồng tính.

Mình buồn cười nhất là khi thầy đưa cho Việt cuốn sách, thầy bảo "em đọc cuốn này đi, nhưng mà đừng lên internet search nghe hông, disgusting lắm đó".  Hic, á khẩu luôn, nói vậy có khác gì "vẽ đường cho hươu chạy".  May mà con mình hiền, bảo sao nó nghe vậy.


Sunday, January 20, 2013

Cu Việt

Hôm qua Việt được 12 tuổi.  Lần đầu tiên trong đời, không kể tiệc đầy năm, bố mẹ tổ chức cho Việt một bữa tiệc sinh nhật bài bản.  Hồi giờ toàn kỷ niệm trong nhà với nhau, cùng lắm là mời bạn hàng xóm sang dự.

Sinh nhật Việt tổ chức ở chỗ chơi bắn súng laser.  Được dịp quan sát kỹ mấy thằng nhô này.  Cái thằng mình tưởng là hiền lành nhất vì lúc nào cũng thấy im im lịt lịt, ưa mít ướt lại là đưa hoang dã rừng rú nhất.  Nghịch ngầm là bản chất của nhiều thằng.  Có đứa mới nhỏ đã biểu lộ tính ần cần, sâu sắc.  Hay ghê!

Con nít tiểu học ở đây chửi thề nhiều, nhẹ thì "damn", "hell", "shit"..., nặng thì phấc phiếc.  Có đứa lớp một đã thấy chửi thề rồi.  Nói chuyện với nhiều phụ huynh, dường như họ không xem chuyện này là "big deal", hic.  Con gái có khi còn chửi thề tợn, làm như cố chứng tỏ ta đây sành đời, cứng cựa hay sao đó.  Có bạn L xinh đẹp mà Việt cũng hơi thinh thích, bữa kia giờ ra chơi Việt nghe lỏm L nói "motherf***er" với mấy bạn gái khác rồi cười hố hố với nhau, từ đó không thấy Việt nhắc đến L nữa.  Đừng tưởng trường Việt học là một trường cá biệt nằm trong khu dân cư "phức tạp" gồm nhiều thành phần bất hảo hay gì đó.  Ngược lại đó là trường được xếp hạng cao của Perth.

Được cái con nít ở đây ngó vậy nhưng tốt tâm.  Năm ngoái, có lần bọn con trai tụ tập tán dóc về Justin Bieber.  Một đứa nói "Justin Bieber không có penis".  Việt thật thà hỏi "Penis có phải là cái mình dùng để đái không?".  Mình tưởng Việt hỏi câu này xong chắc tụi nó lăn ra cười chọc cho chết thôi, vậy mà tụi nó chỉ gật đầu nói "ờ, đúng rồi".