Wednesday, December 19, 2012

Thứ Tư 12/19/2012

Mười ngày không có internet, đời boring chưa từng thấy.  Thời buổi này đúng là không có internet không sống nổi.

Không có internet mình đành xoay qua đọc sách.  Đang đọc "Bên Thắng Cuộc" của Huy Đức, một cuốn sách hay và nhiều thông tin.  Thấy bà con review rầm rầm, đợi qua cơn mình sẽ phát biểu cảm tưởng :D

Năm nay là năm không vui.  Cuối năm mướn cái nhà cũng không ra hồn.  Lúc coi nhà thấy cũng được, giờ dọn vào sống mới thấy nó cũ xì và chật chội.  Cảm giác như đang ở trọ giữa Sài Gòn.  Nhà có khoảng trống, khe hở nào là mừng húm nhét, lèn đồ vào, chả còn gì là thẩm mỹ, ngăn nắp.

Giờ rút ra bài học xem nhà là phải xem cho kỹ.  Bữa trước xem nhà mình chỉ nhìn tổng thể; đi ngang toilet nhìn vào thấy bồn cầu người ta đậy nắp nên ngại dở lên xem, thực tế là bên trong rất disgusting, gớm muốn tắt tiếng ca luôn.  Bữa đứng rửa chén thì cái cửa tủ nhà bếp rớt xuống chân, xém què.  Cái bàn bếp mình để tấm thớt lên đập mấy tép tỏi, mới đập một nhát đã thấy bàn rung rinh muốn xập.  Mình thấy ở Perth tình trạng nhà cho thuê bị thiếu đâm ra bọn chủ nhà trở nên greedy; người thuê trước vừa dọn ra, người thuê sau đã dọn vào, cách nhau đúng một ngày.  Chủ nhà không cần dọn dẹp sửa chữa gì sất.  Những lúc điên tiết như vầy mình chỉ muốn quay lại Mỹ, nhưng vụ xả súng vào trường học vừa rồi làm mình tắt ngúm ước muốn trở lại đó.  Seriously.


Friday, December 7, 2012

Thứ Sáu, 12/7/2012

Tính tắt đèn ngủ sớm nhưng chợt nhớ ra đêm nay là đêm cuối cùng ngủ ở căn nhà này, tự nhiên lòng buồn vô hạn.  Đây là căn nhà đầu tiên trên đất Úc, một phần đời in dấu chốn này; tính ra căn nhà này chứng kiến buồn lo nhiều hơn vui :(

Thôi, lại xách laptop xuống sofa ngồi nán cho tới nửa đêm, một việc mình đã làm suốt mùa đông vừa rồi, vì mất ngủ.

Thêm năm nữa rồi mua nhà thôi, chán xê dịch lắm rồi.

Chiều, đang dọn rửa sau vườn thì Ruth tự mở cổng bước vào.  Tuần trước, bà qua giúp dọn vườn: quét, gom và đổ lá rụng đi.  Hôm nay vườn lại vung vãi ngổn ngang trở lại.  Tuần này thì Ruth qua phụ lau chùi cửa sổ.  Bà làm nhanh gọn lẹ và hiệu quả.  Ruth từng kiếm sống bằng nghề cleaner. Mình thì không để ý nhưng chồng mình thì bảo Ruth là người đầy mặc cảm - mặc cảm bà là working class, mặc cảm về vẻ bề ngoài và cách ăn vận của mình.  Nhưng chắc chồng mình đúng vì chồng có mắt quan sát rất tinh đời.

Mình bảo Ruth, "từ mai tôi không còn làm hàng xóm của bà nữa rồi.  Sao tôi nhớ cái cảm giác mỗi sáng ngồi bên này, nghe bà húng hắng ho ở bên kia.  Tôi sẽ không còn sống cái cảm giác đó nữa".  Ruth nói, "thôi sáng mai tôi sẽ không ho nữa".  "You'll come back and see me", Ruth trấn an.
 

Wednesday, December 5, 2012

Blue Wing - Tom Russell

Mới biết đến Tom Russell gần đây thôi.  Có vẻ Tom Russell không nổi tiếng lắm, có lẽ TR không được may mắn.

Tom Russell có nhiều bài nói về những phận người bất hạnh.

Bài Blue Wing kể về một người tù có tên là Blue Wing, do anh ta có hình xăm cánh chim xanh ở vai.  Ra tù, Blue Wing làm công việc hái táo ở Wenatchee, rồi trôi dạt xuống LA và chết không có một người thân bên cạnh.

Mình thích clip nhạc này, nó làm mình nhớ đến những buổi biểu diễn văn nghệ ngoài trời ở Perth này.  Mình từng biểu diễn "line dancing" với mấy người trong lớp ở một trong những buổi như thế, có cả YouTube hẳn hòi nhưng dĩ nhiên đời nào mình dám phổ biến :))))))

Bài này Tom Russell biểu diễn ở một thị trấn nào đó của Norway.  Nhìn nhà quê hết biết luôn nhưng đẹp ở sự thanh bình.




Version của Dave Alvin.





Saturday, November 17, 2012

Perth

Hôm nay Perth có Festival, mình xách máy lang thang một mình ngắm thiên hạ.


Tượng đồng giữa phố đông người


PerthFestival1711124
Tượng bắt đầu giở trò


PerthFestival1711125
Ngả ngớn thêm tí nữa nè


PerthFestival1711123
Ghẹo luôn con trai


PerthFestival1711121-1-1
Thời trang

Wednesday, November 14, 2012

Đời

Nhân vụ em gái mình hoãn cưới, ông già gọi sang bảo mình gọi điện về an ủi em. Mình nói chuyện với nó, trong đó câu chủ chốt của mình là "đời còn nhiều chuyện ghê gớm hơn nữa kìa". Nghĩ lại không hiểu sao mình đi an ủi một người mà nghe như hăm dọa. Trong khi đó, ba mình, một ông già 70, suốt đời bươn chải nuôi vợ con, lại nói "con ơi, đời còn nhiều thứ vui lắm, vậy người ta mới sống chớ" :)))) Mà ông già là người sống mẫu mực, không lăng nhăng rượu chè hút sách. Lạc quan đáng nể :D

Em mình tự nhiên gặp chuyện xui liên tiếp. Sau đám hỏi ít hôm thì bị tai nạn xe máy què giò, phải vô bệnh viện may 5 mũi ở bàn chân. Ít hôm sau nữa lại bỏ việc, đi làm ức chế quá chịu không nổi, một bữa đẹp trời đứng dậy mắng cái đứa áp bức mình một trận xong cắp giỏ đi thẳng về nhà luôn. Cuối cùng là chuyện bà nội của chú rể tương lai qua đời phải chịu tang 3 năm. Không hiểu sao một người sống một cuộc đời lộng lẫy tới 90 năm hơn, khi từ giã cõi đời còn cản trở hạnh phúc con cháu. Hai đứa này yêu nhau hơn 12 năm, từ năm lớp 10! Chưa hết, nhà còn bà ngoại 87 tuổi nữa. Quá éo le luôn.

Dạo này khủng hoảng, ngẫm đời mình thấy có 3 loại người sẽ sống sót ở đời:

1. Người vô tư
2. Người mạnh mẽ
3. Người điên

Nghe chí lí không mấy bạn :)

Tuesday, November 13, 2012

Speed of the Sound of Loneliness

"Speed of the Sound of Loneliness" là tên bài hát của John Prine.  Mình vừa phát hiện ra bài này và nghe đi nghe lại mê mẩn.  Câu này thích nhất "you've broken the speed of the sound of loneliness" - anh đã phá vỡ tốc độ âm thanh của sự cô đơn.  What the hell does it mean :))))

Cách chơi chữ trong "Speed of the Sound of Loneliness" làm nhớ đến comment tình cờ đọc được "tao nói ra thứ tiếng của người câm mất giọng" (cũng là lời bài hát) - xuất thần luôn.

You come home late and you come home early
You come on big when you're feeling small
You come home straight and you come home curly
Sometimes you don't come home at all

So what in the world's come over you
And what in heaven's name have you done
You've broken the speed of the sound of loneliness
You're out there running just to be on the run

Well I got a heart that burns with a fever
And I got a worried and a jealous mind
How can a love that'll last forever
Get left so far behind

It's a mighty mean and a dreadful sorrow
It's crossed the evil line today
Well, how can you ask about tomorrow
We ain't got one word to say



Nanci Griffith hát bài này "with a touch of Texas twang", tương tự như hát tiếng mình mà giọng Quảng vậy đó.  Nói về giọng Mỹ địa phương, trình độ nghe tiếng Anh của mình mà đến những nơi như Texas hay North Carolina là điếc đặc, phải nghe 2-3 lần mới hiểu người ta nói cái gì.

Bài này buồn.  Mà mình chỉ hợp những thứ buồn buồn thôi.  Phim, truyện, nhạc....càng buồn nẫu càng thích. 

How can a love that'll last forever
Get left so far behind
......

Well, how can you ask about tomorrow
We ain't got one word to say


Tuesday, November 6, 2012

Election Night 2012

Đang coi live kết quả bầu cử, hồi hộp giống coi "No Country for Old Men" :)))

Tui đoán ông Obama thắng.