Tui đang chơi trò này, thấy hồi hộp nhưng đang thắc mắc có lừa đảo gì trong này không?
Đầu đuôi thế này. Tui hay la cà ở mấy website thời trang và đọc được mẩu tin hấp dẫn như sau: To celebrate its first birthday, theoutnet.com is putting everything on sale for $1 on Friday, April 16. Louboutin shoes--$1! Chloe dresses--$1! Thousands of clothes, bags, shoes, and jewelry--$1!"
"The Outnet" là website chuyên bán đồ thời trang của những nhà tạo mẫu nổi tiếng như Chloé, Dolce & Gabbana, Phillip Lim, Roberto Cavalli... Nó được lập ra năm ngóai từ một website khá nổi tiếng Net-a-Porter.com.
Thế là tui đăng ký tham gia (phải đăng ký trước mới được tham gia). Hôm qua nhận email của tụi nó nhắc nhở "sửa sọan sẵn sàng, sắp sửa sung sướng". Ngày mai, chương trình sale bắt đầu. Giờ bắt đầu sale vẫn còn là bí mật. Họ sẽ thông báo bất ngờ bằng email.
Tui kể cho chồng nghe vụ án này và ổng bảo "Coi chừng lừa đảo!".
What should I do???
Thursday, April 15, 2010
Wednesday, April 14, 2010
American Idol Update (3)
Tối qua AI hát nhạc Elvis Presley. Không có gì hay ho đặc biệt để nói. Tất cả dở đều đều.
Hiện giờ, AI chia làm 2 nhóm, tạm gọi là nhóm hay và nhóm dở.
Nhóm hay:
Lee DeWyze
Casey James
Crystal Bowersox
Siobhan Magnus
Nhóm dở:
Andrew Garcia
Katie Stevens
Michael Lynche
Tim Urban
Aaron Kelly
Lẽ thường, mấy bạn thuộc nhóm dở sẽ lần lượt ra đi trong những tuần tới. Nhưng AI mà, không thể đóan trước được. Ví dụ như Tim Urban, bạn này giọng vừa yếu vừa buồn ngủ, nhưng tui sẽ nhấc điện thọai và vote 100 lần cho bản. Nhìn tội nghiệp nên tui bầu. Mấy tuần trước hát dở ẹc bị giám khảo chê đến muối mặt mà vẫn cười hiền khô. Hahaha...
Ở nhóm hát hay, vẫn thích Lee và cũng sẽ vote 100 lần hoặc hơn nếu chưa hóa điên vì nhàm chán. Có người khuyên Lee nên "playful", cười nhiều hơn...tui thấy hơi vô duyên. Có những thứ "you are born with", không cải tạo được. Ví dụ một MC không có khiếu khôi hài mà lại muốn chứng tỏ mình khôi hài, ra sức pha trò này nọ nghe lại càng vô duyên hơn, như anh chàng Trịnh Hội đó. Cho nên, bạn Lee chỉ nên tập trung chọn bài hay và tập dợt cho kỹ lưỡng là xong.
Tối nay tui đóan Andrew Garcia, Katie Stevens và Aaron Kelly ở trong bottom 3.
Coi bạn Tim hát nè. Simon khen là "You have managed to go, from zero to hero".
------------------
Kết quả tối nay: Andrew và Katie bị lọai. Mình đóan cũng không tệ, kakaka.
Hiện giờ, AI chia làm 2 nhóm, tạm gọi là nhóm hay và nhóm dở.
Nhóm hay:
Lee DeWyze
Casey James
Crystal Bowersox
Siobhan Magnus
Nhóm dở:
Andrew Garcia
Katie Stevens
Michael Lynche
Tim Urban
Aaron Kelly
Lẽ thường, mấy bạn thuộc nhóm dở sẽ lần lượt ra đi trong những tuần tới. Nhưng AI mà, không thể đóan trước được. Ví dụ như Tim Urban, bạn này giọng vừa yếu vừa buồn ngủ, nhưng tui sẽ nhấc điện thọai và vote 100 lần cho bản. Nhìn tội nghiệp nên tui bầu. Mấy tuần trước hát dở ẹc bị giám khảo chê đến muối mặt mà vẫn cười hiền khô. Hahaha...
Ở nhóm hát hay, vẫn thích Lee và cũng sẽ vote 100 lần hoặc hơn nếu chưa hóa điên vì nhàm chán. Có người khuyên Lee nên "playful", cười nhiều hơn...tui thấy hơi vô duyên. Có những thứ "you are born with", không cải tạo được. Ví dụ một MC không có khiếu khôi hài mà lại muốn chứng tỏ mình khôi hài, ra sức pha trò này nọ nghe lại càng vô duyên hơn, như anh chàng Trịnh Hội đó. Cho nên, bạn Lee chỉ nên tập trung chọn bài hay và tập dợt cho kỹ lưỡng là xong.
Tối nay tui đóan Andrew Garcia, Katie Stevens và Aaron Kelly ở trong bottom 3.
Coi bạn Tim hát nè. Simon khen là "You have managed to go, from zero to hero".
------------------
Kết quả tối nay: Andrew và Katie bị lọai. Mình đóan cũng không tệ, kakaka.
Aerophobia
Sợ đi máy bay đó mấy bạn hiền.
Tôi chỉ sợ bay 4 năm nay thôi, trước đó không có vấn đề gì. Đó là hè 2006, sân bay Denver, Colorado. Sau khi yên vị trên máy bay, màn hình TV trước mặt bắt đầu chiếu đọan phim về an tòan bay. Ngay lúc đó tôi bị "panic attack". Đó là một nỗi sợ làm tê liệt mọi suy nghĩ phải trái, làm tôi hỏang lọan cùng cực và nghĩ mình sắp hóa điên. Tôi chỉ muốn chạy ù ra khỏi máy bay trong khi còn kịp.
Mặt xanh lơ xanh lét, tôi nói với ông xã "Em sợ quá. Em không muốn bay nữa". Chồng nắm tay an ủi "Không sao đâu em, mình sắp được về VN rồi". Tôi biết chồng tôi sẽ không hiểu. Không ai hiểu hết. Tôi phải làm cách nào đó để sống sót với nỗi hỏang lọan này. Bằng mọi cách, tôi phải kiếm cái gì làm dịu thần kinh lại. Tôi hỏi cô tiếp viên có thuốc chống ói không. Không có. Tôi hỏi vậy trên máy bay có những thuốc gì. Cô bảo chỉ có aspirin. Tôi xin 2 viên và uống 1 viên, xong ngồi nghiến răng cho qua nỗi sợ.
Đến sân bay San Francisco, trước khi bắt đầu chuyến bay dài 13 tiếng đến Taiwan, tôi nốc tiếp TheraFlu, một lọai thuốc bột chữa bệnh cảm. Tôi không muốn nhớ lại những gì tôi đã chịu đựng trước khi có thể đặt chân đến Tân Sơn Nhất.
Về đến Sài Gòn, tôi được giới thiệu đến một bác sĩ tâm lý nổi tiếng để xin thuốc. Ông ta nghe tôi nói qua loa rồi ngắt ngang, bán cho tôi mấy lọai thuốc gì đó mà uống vô giống như người chết rồi đó mấy bạn, ruồi bâu cũng không buồn đuổi!
Chuyến về VN dự định 2 tháng cuối cùng trở thành quyết định ở lại Việt Nam luôn của tôi. Không có cách nào thuyết phục tôi leo lên máy bay một lần nữa. Chồng tôi phải quay lại một mình. Sau đó, tôi bắt đầu đi phỏng vấn xin việc, cu Việt học ở một nhà trẻ gần nhà. Cu Việt nhớ bố khóc nguyên một tuần liền. Phần bố Việt, cuộc sống nơi xứ người không vợ không con quả là cô đơn.
Thời gian này, tôi may mắn gặp một bác sĩ khác giỏi hơn. Ông ta để cho tôi "tâm sự" cả nữa tiếng mà không đuổi tôi ra mau cho bệnh nhân khác vào. Tôi uống thuốc ông cho thấy khá hơn và 4 tháng sau, tôi lại leo lên máy bay quay lại Mỹ.
Từ đó đến nay, mỗi lần bay tôi đều phải uống thuốc, vẫn lọai thuốc bác sĩ ở Việt Nam cho. Cách đây mấy tháng, tôi đi khám sức khỏe tổng quát và kể cho bác sĩ nghe tôi bị chứng sợ bay và uống những thuốc gì. Bác sĩ bảo những thuốc đó không tốt.
Chắc gần ngày bay, tôi sẽ lấy hẹn bác sĩ để xin thuốc mới. Nỗi sợ bay làm cho tôi không thấy háo hức tí nào khi sắp được về VN mấy bạn ạ. Hết chiện.
Tôi chỉ sợ bay 4 năm nay thôi, trước đó không có vấn đề gì. Đó là hè 2006, sân bay Denver, Colorado. Sau khi yên vị trên máy bay, màn hình TV trước mặt bắt đầu chiếu đọan phim về an tòan bay. Ngay lúc đó tôi bị "panic attack". Đó là một nỗi sợ làm tê liệt mọi suy nghĩ phải trái, làm tôi hỏang lọan cùng cực và nghĩ mình sắp hóa điên. Tôi chỉ muốn chạy ù ra khỏi máy bay trong khi còn kịp.
Mặt xanh lơ xanh lét, tôi nói với ông xã "Em sợ quá. Em không muốn bay nữa". Chồng nắm tay an ủi "Không sao đâu em, mình sắp được về VN rồi". Tôi biết chồng tôi sẽ không hiểu. Không ai hiểu hết. Tôi phải làm cách nào đó để sống sót với nỗi hỏang lọan này. Bằng mọi cách, tôi phải kiếm cái gì làm dịu thần kinh lại. Tôi hỏi cô tiếp viên có thuốc chống ói không. Không có. Tôi hỏi vậy trên máy bay có những thuốc gì. Cô bảo chỉ có aspirin. Tôi xin 2 viên và uống 1 viên, xong ngồi nghiến răng cho qua nỗi sợ.
Đến sân bay San Francisco, trước khi bắt đầu chuyến bay dài 13 tiếng đến Taiwan, tôi nốc tiếp TheraFlu, một lọai thuốc bột chữa bệnh cảm. Tôi không muốn nhớ lại những gì tôi đã chịu đựng trước khi có thể đặt chân đến Tân Sơn Nhất.
Về đến Sài Gòn, tôi được giới thiệu đến một bác sĩ tâm lý nổi tiếng để xin thuốc. Ông ta nghe tôi nói qua loa rồi ngắt ngang, bán cho tôi mấy lọai thuốc gì đó mà uống vô giống như người chết rồi đó mấy bạn, ruồi bâu cũng không buồn đuổi!
Chuyến về VN dự định 2 tháng cuối cùng trở thành quyết định ở lại Việt Nam luôn của tôi. Không có cách nào thuyết phục tôi leo lên máy bay một lần nữa. Chồng tôi phải quay lại một mình. Sau đó, tôi bắt đầu đi phỏng vấn xin việc, cu Việt học ở một nhà trẻ gần nhà. Cu Việt nhớ bố khóc nguyên một tuần liền. Phần bố Việt, cuộc sống nơi xứ người không vợ không con quả là cô đơn.
Thời gian này, tôi may mắn gặp một bác sĩ khác giỏi hơn. Ông ta để cho tôi "tâm sự" cả nữa tiếng mà không đuổi tôi ra mau cho bệnh nhân khác vào. Tôi uống thuốc ông cho thấy khá hơn và 4 tháng sau, tôi lại leo lên máy bay quay lại Mỹ.
Từ đó đến nay, mỗi lần bay tôi đều phải uống thuốc, vẫn lọai thuốc bác sĩ ở Việt Nam cho. Cách đây mấy tháng, tôi đi khám sức khỏe tổng quát và kể cho bác sĩ nghe tôi bị chứng sợ bay và uống những thuốc gì. Bác sĩ bảo những thuốc đó không tốt.
Chắc gần ngày bay, tôi sẽ lấy hẹn bác sĩ để xin thuốc mới. Nỗi sợ bay làm cho tôi không thấy háo hức tí nào khi sắp được về VN mấy bạn ạ. Hết chiện.
Tuesday, April 13, 2010
Sợ
Hè này tui về Việt Nam thăm nhà. Nghĩ đến ngày về sắp đến, tui lo sợ lắm lắm. Mấy bạn có biết tui sợ cái gì không?
Monday, April 12, 2010
Cu Việt (5)
Cu Việt là nguồn an ủi lớn nhất của mẹ nó mỗi khi mẹ nó có chuyện buồn hay bực mình. Lúc mặt mẹ nó hầm hầm thì nó bảo "Mẹ, smile!" hay "Mẹ, say cheese!". Lúc mặt mẹ nó thiểu não thì nó chỉ đơn giản đứng phía sau, vỗ bàn tay nhỏ bé nhịp nhịp vào lưng mẹ.
Năm ngóai, nó có cái tật mỗi khi thấy mẹ ngồi vào máy tính là đứng phía sau chải đầu cho mẹ. Tóc mẹ dài và rối, nó cầm cái lược chải một đường từ trên xuống dưới giật mạnh một cái làm tóc mẹ rụng lả tả. Mẹ bực mình "Thôi đi chỗ khác chơi đi, chải tóc gì mà đau điếng à". Nó vẫn cứ chải. Chải xong, nó túm gọn tóc lại và chụp cái mũ lưỡi trai lên đầu mẹ "Ô, mẹ giống con trai quá". Trò này nó chơi đi chơi lại một thời gian không chán. Năm nay mà bảo "Việt, lại chải tóc cho mẹ đi" thì đừng hòng, nó kiếm hết cớ này đến cớ kia để từ chối. Tự nhiên lại thấy nhớ.
Lâu rồi, bây giờ cũng vẫn còn, nó có cái tật bắt bố mẹ gọi nó bằng "em". Nhiều khi bực mình. Ví dụ như đang sai nó "Lấy cho mẹ cái dĩa đi con" thì nó không chịu đi lấy cái dĩa ngay mà cứ đứng yên tại chỗ "Mẹ, mẹ nói em đi" (tức là phải nói "Em lấy cho mẹ cái dĩa đi"). Nhiều lúc la nó "Con thì phải kêu là con chớ, em em cái gì mà em", thì nó bảo "Con giống con vật". Nghĩ lại, một bữa nào đó, nó thôi không bắt bố mẹ kêu nó bằng "em" nữa, rồi sẽ lại nhớ cho mà coi :(
Năm ngóai, nó có cái tật mỗi khi thấy mẹ ngồi vào máy tính là đứng phía sau chải đầu cho mẹ. Tóc mẹ dài và rối, nó cầm cái lược chải một đường từ trên xuống dưới giật mạnh một cái làm tóc mẹ rụng lả tả. Mẹ bực mình "Thôi đi chỗ khác chơi đi, chải tóc gì mà đau điếng à". Nó vẫn cứ chải. Chải xong, nó túm gọn tóc lại và chụp cái mũ lưỡi trai lên đầu mẹ "Ô, mẹ giống con trai quá". Trò này nó chơi đi chơi lại một thời gian không chán. Năm nay mà bảo "Việt, lại chải tóc cho mẹ đi" thì đừng hòng, nó kiếm hết cớ này đến cớ kia để từ chối. Tự nhiên lại thấy nhớ.
Lâu rồi, bây giờ cũng vẫn còn, nó có cái tật bắt bố mẹ gọi nó bằng "em". Nhiều khi bực mình. Ví dụ như đang sai nó "Lấy cho mẹ cái dĩa đi con" thì nó không chịu đi lấy cái dĩa ngay mà cứ đứng yên tại chỗ "Mẹ, mẹ nói em đi" (tức là phải nói "Em lấy cho mẹ cái dĩa đi"). Nhiều lúc la nó "Con thì phải kêu là con chớ, em em cái gì mà em", thì nó bảo "Con giống con vật". Nghĩ lại, một bữa nào đó, nó thôi không bắt bố mẹ kêu nó bằng "em" nữa, rồi sẽ lại nhớ cho mà coi :(
Saturday, April 10, 2010
Hồi Giáo
Hôm qua tui theo một người bạn hàng xóm đi dự lễ đạo Hồi. Tui muốn cho mình cơ hội tìm hiểu thêm về cái tôn giáo mà tui có nhiều thành kiến. Cũng đang đọc cuốn kinh Koran để xem trong đó có khuyến khích bạo lực hay không.
Tui cũng thử làm cái poll dưới đây. Các bạn có tình cờ đọc blog này, xin vui lòng "vote" nhé. Cám ơn nhiều.
Tui cũng thử làm cái poll dưới đây. Các bạn có tình cờ đọc blog này, xin vui lòng "vote" nhé. Cám ơn nhiều.
Ebony and Ivory - Paul McCartney and Stevie Wonder
Đây là bài thứ hai của Paul McCartney hậu Beatles mà tôi thấy hay.
Giữa Paul McCartney và John Lennon, tôi thích John Lennon hơn. Không cần giải thích tại sao vì "art is subjective".
Giữa Paul McCartney và John Lennon, tôi thích John Lennon hơn. Không cần giải thích tại sao vì "art is subjective".
Subscribe to:
Comments (Atom)