Monday, December 14, 2009

Khách sạn ở New York

Cách đây mấy hôm, chương trình 20/20 của ABC có nói đến chuyện đặt khách sạn dựa trên những thông tin và hình ảnh miêu tả của khách sạn - thấy vậy mà không phải vậy. Đây cũng muốn chia sẻ ít kinh nghiệm.

Hè rồi cả nhà đi NY chơi. Lần này đặt phòng ngay tại NY chứ không ở New Jersey rồi đi tàu vào trung tâm như năm ngóai. Đặt khách sạn qua Expedia, giá phòng là $150/đêm, khách sạn 3 sao rưỡi, nằm ở mạn uptown gần khu vực Spanish Harlem (hèn chi thấy dân chúng tòan nói tiếng gì chứ có nói tiếng Anh đâu, hỏi bằng tiếng Anh thấy lắc đầu nguầy nguậy).

Hình công bố trên mạng trông khá sang trọng:

Valentine Rentals


...cho dù mặt tiền có hơi ảm đạm như thế này đi chăng nữa.

Photobucket


Thật ra, đây không phải là khách sạn mà là tòa nhà căn hộ.

Nội thất trong phòng cũng y như hình công bố, ngọai trừ:


Lối vào căn hộ nó như thế này:

Photobucket


Sàn nhà chi chít những chỗ như thế này:

Hotel in NY 3


Trong nhà bếp, cạnh bàn ăn, có một chỗ như vầy:

Photobucket

Đang ăn mà nhìn xuống chỗ đó thấy muốn ói tại chỗ. Cái gì mà nhìn dzàng dzàng như một bãi phóng uế!

Toilet thì đang tắm có con rết bò lên thật hãi hùng.

Về tới nhà, tui sọan ngay một cái email mắng vốn. Ngắn thôi. Chỉ mới đặc tả cái chỗ vàng vàng muốn ói ở trên, rồi thòng thêm một câu, nếu tụi bay cần hình ảnh minh họa, đây sẽ cung cấp đầy đủ, thì nhận được email hồi âm của Expedia hứa sẽ tặng coupon ở khách sạn trị giá $100. Thấy cũng tạm được nên chấm dứt việc ăn vạ ngay tại đó.

Sunday, December 13, 2009

My little camcorder

My vado HD Camcorder

Khi nhìn thấy nó cách đây 3-4 tháng, khi chồng đặt mua trên mạng, không mảy may xúc động.

Thứ Sáu tuần trước, lần đầu tiên sử dụng thử để quay phim chương trình văn nghệ tại trường của Việt - cũng là lần đầu tiên trong đời quay phim. Không ngờ lại đơn giản như vậy. Chỉ cần nhấn nút "power", rồi nhấn 2 lần vào cái nút quay phim ở chính giữa là xong. Chất lượng hình ảnh và âm thanh rõ. Thích nhất là kích thước nhỏ gọn của máy, không lớn hơn một chiếc điện thọai di động. Mua cái này khi nó đang sale, chỉ có $100 (giá gốc $200 hoặc hơn).

Hôm nay chả làm gì ngòai việc upload mấy cái video clips lên Youtube. Đang mê tít đến độ tưởng tượng mình sẽ làm một cái Vlog (Video Blog) ghi lại cuộc sống thường ngày của gia đình.

Check this out.



Có ai nhìn thấy thằng Việt con tui không? Coi bản đầy đủ ở đây.

Saturday, December 12, 2009

Oh my car!

My car


Nó là chiếc Camry đời 1993, mua giữa năm 2004, lúc cả nhà qua Mỹ được 6 tháng. Chân ướt chân ráo sang Mỹ, không có nhiều tiền, không rành về xe cộ, làm sao kiếm được chiếc xe cũ nhưng còn chạy tốt? Hên xui may rủi thôi.

Nhà tui hên khi mua được chiếc này từ một bà già người Mỹ. Người lớn tuổi họ chạy xe kỹ lưỡng, không đi lại nhiều, và bảo trì xe cẩn thận. Xe mua $2,500, khi cái mã bề ngòai trông vẫn còn mướt mát, máy xe chạy rất tốt và êm.

Bây giờ nó vẫn chạy tốt và êm, chỉ có "làn da" không còn mịn màng như xưa, hậu quả từ 4 năm cào tuyết ở Colorado.

Sáng nay đi chiếc xe mới, thực ra cũng là xe chạy rồi, do sếp của chồng để lại. Tự nhiên thấy quyến luyến chiếc xe cũ. Chiếc này chồng tui sẽ đem cho một người bạn mới từ Việt Nam sang, vừa lấy bằng lái xe xong.

Wednesday, December 9, 2009

A Perfect Jacket

Thích cái jacket/blazer này. Đang tìm mua một cái tương tự.


Hình trên lấy từ The Sartorialist. The Sartorialist là blog thời trang đường phố đặc sắc nhất mà mình biết đến. Ở đây, người đọc sẽ tìm thấy nhiều phong cách ăn mặc đương đại khác nhau từ các thành phố lớn trên thế giới như New York, Paris, London, Milan, Madrid, Sydney...


Và thích blazer kết hợp với jeans.

David Muir (from Vogue)

David Muir of ABC
(Photo: Max Vadukul, from Men's Vogue)

Saturday, December 5, 2009

My friend

Đây là người bạn duy nhất của mình trong 2 năm qua.


My friend


Không được xinh gái và trẻ trung phải không? Mồm vẩu, mắt chột, tóc thì lưa thưa và đã hơn 60 tuổi rồi.

Bà định cư tại Mỹ được gần 2 năm, sống cùng con gái và con rể. Một ngày làm việc của bà bắt đầu từ 10 giờ sáng và kết thúc 11 giờ đêm, có khi kéo dài đến nửa đêm hay 1-2 giờ sáng ngày hôm sau. Bà làm việc tại một nhà hàng Tàu, kiêm công việc rửa chén, dọn dẹp, nhặt rau, thái thịt, làm tôm cá.... Bà chỉ được nghỉ tay 2 lần để ăn cơm, một lần khỏang 5 giờ chiều (bắt đầu làm từ 10 giờ sáng mà mãi đến 5 giờ chiều mới được ăn cơm trưa), một lần trước khi ra về. Nhiều lúc không được ngồi ăn đàng hòang, phải đứng ăn, ăn vội ăn vàng cho xong để còn làm tiếp. Một tuần được nghỉ ngày thứ Ba. Lương tháng là $700. Tiền làm được bao nhiêu gởi về cho con cái ở Trung Quốc.

Thứ Ba nào bà cũng sang nhà tôi chơi, chơi từ sáng đến chiều. Cũng không có gì nhiều để nói, quanh đi quẩn lại cũng ba cái chuyện quê bà bên Tàu, chuyện nhớ nhà, chuyện con cái.....Hết chuyện nói thì tôi bật TV cho bà xem, hoặc có khi tôi bày đồ ra chuẩn bị cơm tối, bà đứng bên phụ nhặt rau.

Thực ra, bà sinh ra tại Hải Dương, Việt Nam. Cha là người Tàu, mẹ người Việt. Năm 1978, do chính quyền Việt Nam "động viên", bà cùng gia đình trở về Trung Quốc, vài tháng trước khi chiến tranh biên giới nổ ra.

Mặc dù sống ở Trung Quốc hơn 30 năm, Mẹ bà qua đời đã lâu và các em không ai nói tiếng Việt nhưng bà vẫn còn nói tiếng Việt rất tốt, giọng Bắc hơi lơ lớ một tí. Mỗi lần ăn cái gì ngon, bà hay nói "Ngon ớ !" nghe rất lạ tai đối với tôi.

Dạo sau này mới mời được bà ăn cơm trưa. Giữ kẻ lắm! Mời cái gì cũng không ăn, cho cái gì cũng ngại không lấy. Nhiều khi muốn rủ ra ngòai ăn tiệm cho biết đây biết đó mà không bao giờ thuyết phục được.

Đối với bà, cuộc sống ở Mỹ là một cuộc sống không thể chịu đựng nổi, mà điều ghê gớm nhất đối với bà đó là sự cô độc. Bà hay bảo giá như biết đường biết lối, tức là biết chỗ mua vé máy bay, biết tự đi ra sân bay được.... thì bà đã bỏ về Trung Quốc từ lâu. Con gái bà không cho bà về. Nó bảo bà phải ráng ở thêm mấy năm nữa để còn bảo lãnh cho đứa em út sang Mỹ.

Thấy tội nghiệp ghê, và thấy thương nữa. Bà là một ví dụ của một kiếp người khổ nhọc từ nhỏ đến lớn. Chưa bao giờ được đi học và mù chữ hòan tòan.

Friday, December 4, 2009

Favorite faces

Mình rất coi trọng ấn tượng đầu tiên khi gặp ai đó lần đầu. Đó có thể là cảm giác yêu ghét tức thì, hay cảm giác lợn cợn mơ hồ không rõ vì sao....

Có những gương mặt luôn gây cảm tình (đối với tui thôi). Ví dụ như những gương mặt American pop culture này:


Photobucket
Anderson Cooper (CNN)


Photobucket
Meredith Vieira (Today Show)


Johnny Depp

Johnny Depp


Luôn nhớ mãi ấn tượng khi lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt của người sau này mình sẽ lấy làm chồng. Đó là sự thân thuộc gần gũi không diễn tả được. Nhiều năm sống chung, vẫn không bao giờ hết kinh ngạc về sự nhân hậu và rộng lượng của người bạn đời, mà nhờ đó mình mới có thể thả sức múa may quay cuồng được làm chính mình. Không bao giờ giải thích nổi tại sao lại có cái ấn tượng đầu tiên đó.

Thursday, December 3, 2009

Work out - Day 1

Hôm nay là một ngày đẹp trời. Giữa trưa trời nắng ấm, nai nịt gọn gàng, chạy 10 vòng cái sân tennis bỏ hoang. Sau đó, đi bộ thêm 10 vòng nữa cho nhịp thở trở lại bình thường.

Tối đến bơi thêm 5 vòng hồ bơi nữa.

Ngày nào cũng siêng như ngày hôm nay thì chẳng mấy chốc có thể khoe hình mặc bikini lên blog. Tất nhiên là một bộ bikini chấm bi như hình avatar.

Hết chuyện.