Saturday, December 12, 2009

Oh my car!

My car


Nó là chiếc Camry đời 1993, mua giữa năm 2004, lúc cả nhà qua Mỹ được 6 tháng. Chân ướt chân ráo sang Mỹ, không có nhiều tiền, không rành về xe cộ, làm sao kiếm được chiếc xe cũ nhưng còn chạy tốt? Hên xui may rủi thôi.

Nhà tui hên khi mua được chiếc này từ một bà già người Mỹ. Người lớn tuổi họ chạy xe kỹ lưỡng, không đi lại nhiều, và bảo trì xe cẩn thận. Xe mua $2,500, khi cái mã bề ngòai trông vẫn còn mướt mát, máy xe chạy rất tốt và êm.

Bây giờ nó vẫn chạy tốt và êm, chỉ có "làn da" không còn mịn màng như xưa, hậu quả từ 4 năm cào tuyết ở Colorado.

Sáng nay đi chiếc xe mới, thực ra cũng là xe chạy rồi, do sếp của chồng để lại. Tự nhiên thấy quyến luyến chiếc xe cũ. Chiếc này chồng tui sẽ đem cho một người bạn mới từ Việt Nam sang, vừa lấy bằng lái xe xong.

Wednesday, December 9, 2009

A Perfect Jacket

Thích cái jacket/blazer này. Đang tìm mua một cái tương tự.


Hình trên lấy từ The Sartorialist. The Sartorialist là blog thời trang đường phố đặc sắc nhất mà mình biết đến. Ở đây, người đọc sẽ tìm thấy nhiều phong cách ăn mặc đương đại khác nhau từ các thành phố lớn trên thế giới như New York, Paris, London, Milan, Madrid, Sydney...


Và thích blazer kết hợp với jeans.

David Muir (from Vogue)

David Muir of ABC
(Photo: Max Vadukul, from Men's Vogue)

Saturday, December 5, 2009

My friend

Đây là người bạn duy nhất của mình trong 2 năm qua.


My friend


Không được xinh gái và trẻ trung phải không? Mồm vẩu, mắt chột, tóc thì lưa thưa và đã hơn 60 tuổi rồi.

Bà định cư tại Mỹ được gần 2 năm, sống cùng con gái và con rể. Một ngày làm việc của bà bắt đầu từ 10 giờ sáng và kết thúc 11 giờ đêm, có khi kéo dài đến nửa đêm hay 1-2 giờ sáng ngày hôm sau. Bà làm việc tại một nhà hàng Tàu, kiêm công việc rửa chén, dọn dẹp, nhặt rau, thái thịt, làm tôm cá.... Bà chỉ được nghỉ tay 2 lần để ăn cơm, một lần khỏang 5 giờ chiều (bắt đầu làm từ 10 giờ sáng mà mãi đến 5 giờ chiều mới được ăn cơm trưa), một lần trước khi ra về. Nhiều lúc không được ngồi ăn đàng hòang, phải đứng ăn, ăn vội ăn vàng cho xong để còn làm tiếp. Một tuần được nghỉ ngày thứ Ba. Lương tháng là $700. Tiền làm được bao nhiêu gởi về cho con cái ở Trung Quốc.

Thứ Ba nào bà cũng sang nhà tôi chơi, chơi từ sáng đến chiều. Cũng không có gì nhiều để nói, quanh đi quẩn lại cũng ba cái chuyện quê bà bên Tàu, chuyện nhớ nhà, chuyện con cái.....Hết chuyện nói thì tôi bật TV cho bà xem, hoặc có khi tôi bày đồ ra chuẩn bị cơm tối, bà đứng bên phụ nhặt rau.

Thực ra, bà sinh ra tại Hải Dương, Việt Nam. Cha là người Tàu, mẹ người Việt. Năm 1978, do chính quyền Việt Nam "động viên", bà cùng gia đình trở về Trung Quốc, vài tháng trước khi chiến tranh biên giới nổ ra.

Mặc dù sống ở Trung Quốc hơn 30 năm, Mẹ bà qua đời đã lâu và các em không ai nói tiếng Việt nhưng bà vẫn còn nói tiếng Việt rất tốt, giọng Bắc hơi lơ lớ một tí. Mỗi lần ăn cái gì ngon, bà hay nói "Ngon ớ !" nghe rất lạ tai đối với tôi.

Dạo sau này mới mời được bà ăn cơm trưa. Giữ kẻ lắm! Mời cái gì cũng không ăn, cho cái gì cũng ngại không lấy. Nhiều khi muốn rủ ra ngòai ăn tiệm cho biết đây biết đó mà không bao giờ thuyết phục được.

Đối với bà, cuộc sống ở Mỹ là một cuộc sống không thể chịu đựng nổi, mà điều ghê gớm nhất đối với bà đó là sự cô độc. Bà hay bảo giá như biết đường biết lối, tức là biết chỗ mua vé máy bay, biết tự đi ra sân bay được.... thì bà đã bỏ về Trung Quốc từ lâu. Con gái bà không cho bà về. Nó bảo bà phải ráng ở thêm mấy năm nữa để còn bảo lãnh cho đứa em út sang Mỹ.

Thấy tội nghiệp ghê, và thấy thương nữa. Bà là một ví dụ của một kiếp người khổ nhọc từ nhỏ đến lớn. Chưa bao giờ được đi học và mù chữ hòan tòan.

Friday, December 4, 2009

Favorite faces

Mình rất coi trọng ấn tượng đầu tiên khi gặp ai đó lần đầu. Đó có thể là cảm giác yêu ghét tức thì, hay cảm giác lợn cợn mơ hồ không rõ vì sao....

Có những gương mặt luôn gây cảm tình (đối với tui thôi). Ví dụ như những gương mặt American pop culture này:


Photobucket
Anderson Cooper (CNN)


Photobucket
Meredith Vieira (Today Show)


Johnny Depp

Johnny Depp


Luôn nhớ mãi ấn tượng khi lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt của người sau này mình sẽ lấy làm chồng. Đó là sự thân thuộc gần gũi không diễn tả được. Nhiều năm sống chung, vẫn không bao giờ hết kinh ngạc về sự nhân hậu và rộng lượng của người bạn đời, mà nhờ đó mình mới có thể thả sức múa may quay cuồng được làm chính mình. Không bao giờ giải thích nổi tại sao lại có cái ấn tượng đầu tiên đó.

Thursday, December 3, 2009

Work out - Day 1

Hôm nay là một ngày đẹp trời. Giữa trưa trời nắng ấm, nai nịt gọn gàng, chạy 10 vòng cái sân tennis bỏ hoang. Sau đó, đi bộ thêm 10 vòng nữa cho nhịp thở trở lại bình thường.

Tối đến bơi thêm 5 vòng hồ bơi nữa.

Ngày nào cũng siêng như ngày hôm nay thì chẳng mấy chốc có thể khoe hình mặc bikini lên blog. Tất nhiên là một bộ bikini chấm bi như hình avatar.

Hết chuyện.

Wednesday, December 2, 2009

Chiến lợi phẩm từ lễ Thanksgiving

Ai có máu ưa mua sắm mà sống ở Mỹ thì dễ tốn tiền. Nhiều khi mua một món hàng không phải do có nhu cầu mà vì.....rẻ.

Black Friday vừa rồi chỉ có dạo mall và đã rước về một số thứ chỉ vì rẻ.


Photobucket

Vào cửa hàng Levis, thấy nó bán mấy cái khăn chòang cổ chấm bi hợp ý quá, chơi luôn 2 cái. Tui là tui mê chấm bi. Mà cái hình ở trên là lấy từ mạng vì lười chụp hình quá, nhưng cái khăn tui mua nhìn cũng y chang như vậy, một cái màu nâu nhạt, một cái màu xanh đen. Giá full price là $30 mà giảm bét nhòe một hồi chỉ còn có $3.50, phải kìm hãm cơn thú tính chứ không vơ luôn một mớ đủ màu xanh đỏ tím vàng.

Xong rồi mới lượn qua American Eagle, tính ngó nghiêng cho vui, ai dè rước thêm cái này.

Photobucket

Chậc, có $6.50, thôi mua về để mặc những lúc đi chơi xa, túi to túi nhỏ tha hồ nhét đồ.

Chưa kể là mua lủ khủ thêm một mớ áo quần cho chồng con nữa, nói vậy cho có vẻ đức hạnh tí, hehe..

Dịp lễ Tạ ơn vừa rồi cũng được tặng quà.

Một chai thuốc bổ.

Isotonix opc 3

Đây là quà của một bà già người Tàu mà mình làm bạn được 2 năm nay. Đọc quảng cáo của thuốc này thấy ham lắm, nào là chống ôxy hóa, nào là đẹp da, bổ máu, bổ tim, bổ mắt, bổ tứ tung minh tàng. Uống hơn một tuần rồi mà chưa thấy có gì xảy ra - da vẫn xám, mắt vẫn mờ, giấc ngủ vẫn chập chờn.....chắc ráng đợi thêm một thời gian nữa xem sao. Mà uống thuốc này thấy rất nghẹn. Nghẹn ở chỗ lọ thuốc này không rẻ, $70 lận, mà người tặng mình phải nói hơi bị nghèo khổ.

Một chị hàng xóm người Việt tặng đôi giày mùa đông. Chị này cùng gia đình vừa định cư ở Mỹ được một năm, đang làm nghề nail và cuộc sống khá vất vả. Lại áy náy tiếp.

Tuesday, December 1, 2009

Em chồng

Đây là câu chuyện của đứa em chồng: tham gia Khối 8406 tháng 8/2009, viết bài "Một số cảm nhận về hai chữ "Dân chủ" đăng trên "Đối thọai" ngày 24/11/09, bị công an bắt và thẩm vấn ngày 29/11/2009.

Dưới đây là đọan trích bản tường trình buổi "làm việc" với công an ngày 29/11/09.


---------------------
Kỹ sư xây dựng Nguyễn Đăng Cao Đại tường trình từ Sài Gòn

Nội dung chủ yếu của buổi làm việc xoay quanh 2 vấn đề chính như sau :

* 1/ Vấn đề thứ nhất là công an TP - Sài Gòn yêu cầu tôi rút tên ra khỏi Khối 8406 mà tôi đã tự nguyện ghi tên ủng hộ từ hồi tháng 8/2009
* 2/ Vấn đề thứ hai là bài viết mới đây đầu tiên của tôi có tựa đề là : “Một số cảm nhận về hai chữ dân chủ” được phổ biến khá rộng trên Mạng.

Tôi xin đi vào chi tiết từng sự việc một. Phần mọi người gặp mặt chắc là không cần kể lại nữa vì đã có chị Hồ Thị Bích Khương đã viết tường trình khá đủ rồi.

Sau khi bị áp giải về đồn công an phường 9, quận Phú Nhuận, họ có mời tôi lên phòng làm việc trên lầu. Hình như đây là phòng ngủ của anh em công an trong phường vì tôi thấy trên bàn có chăn mền. Sau đó họ dọn dẹp, lau bàn sạch sẽ thì tôi nói rằng tôi rất đói, giá các anh để tôi ăn xong món lẩu kêu ở quán thì hay quá. Họ đã mua cho tôi ổ bánh mì và chai nước suối để ăn tạm. Sau khi ăn và vệ sinh miệng thì chúng tôi bắt đầu vào “làm việc” với họ.

Họ hỏi tôi là anh biết tại sao chúng tôi mời anh về đây không thì tôi trả lời không biết. Mà tôi không biết thật ! Tôi chỉ khó chịu vì món ăn kêu lên rồi, nếu không ăn thì rất lãng phí. Tiếp theo là ghi lý lịch và lời khai của tôi.

Về khối 8406 họ hỏi tôi rất nhiều, tôi chỉ tóm tắt các ý đối thoại với họ thôi. Người chủ yếu làm việc với tôi là anh Nam, ngoài 40 tuổi nên chúng tôi xưng là anh em cho “gần gũi”. Sau đây tôi lược ghi tóm tắt nội dung cuộc đối đáp với họ :

- Ngày tháng em ký tên tham gia ?

- Em nhớ khoảng tháng 8 năm 2009, không rõ ngày.

- Ai giới thiệu hay tự tham gia ?

- Tự em thấy trên mạng nên tham gia ghi danh.

- Điều gì làm em tham gia ?

- Em thấy Khối 8406 đòi hỏi dân chủ tự do cho đất nước, em rất ủng hộ thôi.

- Em sai rồi, bây giờ anh yêu cầu em rút tên khỏi khối 8406 ngay đi.

- Anh có thể cho biết lý do không ạ ?

- Em rất mơ hồ. Có biết Khối 8406 thành lập không đăng ký Nhà Nước, không hợp pháp hay không ?

- Em nhớ trong luật có ghi người dân có quyền tự do thành lập hội, hay lập khối mà anh.

- Tất nhiên là có quyền được tự do, nhưng phải làm đơn xin phép Nhà Nước đã.

- Vậy à, trước giờ em vẫn nghĩ là Khối 8406 là khối hợp pháp, để em xem lại coi.

- Khối 8406 là khối bất hợp pháp, đòi lật đổ chế độ, không lẽ em ủng hộ lật đổ chế độ à ?

- Không, anh. EM không ủng hộ lật đổ chế độ và phản đối mọi ý nghĩ lật đổ chế độ. Em chỉ ủng hộ dân chủ và tự do thôi. Nhưng em nghĩ Khối 8406 cũng không đòi lật đổ chế độ đâu anh, họ ôn hoà đòi hỏi dân chủ, tự do thôi mà.

- Bọn em là rất mơ hồ, Khối 8406 là khối bất hợp pháp, đòi lật đổ chế độ. Em biết ông Nguyễn Chính Kết không ?

- Em có biết giáo sư Nguyễn Chính Kết, chỉ nghe tên thôi anh ạ.

- Đúng là bọn em còn trẻ và quá mơ hồ, ông Kết này mà giáo sư gì, giáo sư tự phong thôi, ông này đã gửi mail cho Đỗ Nam Hải, yêu cầu đấu tranh bạo động, thành lập Mặt trận giải phóng Miền Nam VN. Em là thành viên Khối 8406, vậy mà em dám ủng hộ họ như thế à ?

- Không, em không ủng hộ đấu tranh bạo động, càng không ủng hộ lật đổ chế độ. Em chỉ ủng hộ tự do dân chủ, nhân quyền thôi anh.

- Bây giờ tụi anh đã phân tích cho em hiểu. Em có đồng ý rút tên khỏi Khối 8406 hay không ?

- Em bảo đảm, là nếu Khối 8406 là khối bất hợp pháp, đòi lật đổ chế độ thì em sẽ rút tên ra khỏi khối. Nhưng mà để em về đọc lại kỹ tuyên ngôn của Khối 8406 lần nữa xem có đúng như vậy không đã anh !?

- Không lẽ em không tin anh hay sao. Anh coi em như em út trong nhà thôi, không lẽ lại đi nói dối em hay sao. Em rất mơ hồ về chính trị.

Sau đó, tôi có làm cam kết là nếu Khối 8406 là khối bất hợp pháp, đòi lật đổ chế độ thì tôi sẽ rút tên khỏi Khối, và sẽ không gặp gỡ những thành viên của Khối nếu việc làm của họ là phi pháp.
--------------

Đọc tiếp bản tường trình đầy đủ ở đây.