Coi cái video clip cảnh sát San Jose đánh sinh viên Phuong Ho thấy máu điên bốc lên khắp mặt. Tưởng tượng đó có thể là em hoặc là cháu mình. Coi thêm đọan phỏng vấn Phuong Ho càng thấy tội nghiệp hơn, nhất là phần cuối khi em nói "They hit me like an animal or something" với vẻ mặt nhăn nhúm, giọng nói hạ thấp và ngập ngừng ở từ "animal", nghe thấy đau lòng.
Nếu PH hiểu rõ luật lệ và biết cách ứng xử với cảnh sát thì sự việc đáng tiếc trên không xảy ra. Một khi đã bị cảnh sát sờ gáy, cách tốt nhất là nghe theo mệnh lệnh và điều quan trọng nhất là tay chân không ngọ nguậy táy máy gây hiểu lầm mà hậu quả có thể dẫn đến chết oan vì ăn đạn. Trong trường hợp này, PH đã hỏi viên cảnh sát đang giữ tay mình rằng em có thể nhặt kính đeo mắt bị rơi được không. Chưa nghe viên cảnh sát trả lời có hay không mà đã tự ý cúi xuống, tạo điều kiện cho thằng cảnh sát có cớ xả cơn thú tính, nện cho một gậy vào lưng, mở đầu cho màn đánh người dã man.
Một điều nữa, ở Mỹ đừng có mà đem vũ khí ra hăm dọa vô tội vạ, mặc dù hăm dọa chỉ để hăm dọa. Thậm chí hăm dọa bằng lời cũng không được. Ngòai việc bị cảnh sát tẩn cho một trận nhớ đời, mãi mãi Phuong Ho không xóa được cái tì vết "dùng vũ khí nguy hiểm hăm dọa kẻ khác" trong phần tiền án tiền sự của mình, ảnh hưởng đến tương lai sau này.
Mong rằng vụ này phải được làm tới nơi tới chốn. Cái thằng cảnh sát đánh người và những thằng cảnh sát đứng nhìn đồng lõa phải pay back.
----------------------
Hồi mới qua Mỹ, mấy người ở chung nhà hay kể những câu chuyện đại lọai như thế này. Có một ông Việt Nam mới sang Mỹ định cư và làm việc ở một tiệm nail. Thấy bé trai con một khách hàng trông dễ thương, ông chọc ghẹo bằng cách chỉ vào chim đứa bé mà hỏi "what is this?". Hỏi xong rồi cười ha hả và tự trả lời luôn "This is a bird". Thằng bé chạy đi mách mẹ. Mẹ nó đâu cần nói nhiều, nhấc điện thọai gọi cảnh sát đến làm việc với thằng cha "mất nết" kia.
Một chuyện tương tự nữa. Có ông VN ở sát nhà Mỹ. Một bữa ông đang cầm cái kéo lớn đứng tỉa cây ở hàng rào thì thấy thằng bé con nhà hàng xóm. Ông nhấp nhấp cái kéo, nói với thằng nhỏ "Cắt chim nè, cắt chim nè!" - một kiểu dọa đùa trẻ con có thể thấy ở Việt Nam. Thằng nhỏ hỏi "Ông nói cái gì?". Thằng con của ông VN đứng bên cạnh liền nhanh nhảu thông dịch "Bố tao nói cắt chim mày." Thằng nhỏ chạy vào nhà mét mẹ liền. Xong phim luôn.
Mấy chuyện trên tòan nghe kể lại, không biết hư thực thế nào nhưng bản thân vẫn thấy câu chuyện không phải hòan tòan nhảm.
Mấy người ở chung nhà còn dặn, nếu thấy con nít ở đây (tức ở Mỹ) bị ngã, không được chạy lại đỡ dậy hay tìm cách giúp đỡ, coi chừng bị đổ thừa hay bị ăn vạ. Cái vụ này thì thấy phân vân đây, có ai rành thì cho lời khuyên đi.
Tuesday, October 27, 2009
Thursday, October 22, 2009
Mập
Hôm qua, buổi trưa chồng từ chỗ làm phi về rước vợ xuống downtown ăn trưa. Trước đó mấy tiếng đã lui cui bôi son trét phấn rồi, xong xuôi lại quay qua lựa bộ đồ để mặc. Dạo này phát phì và xuống sắc kinh khủng. Í, đừng có hiểu lầm hồi trước đẹp bây giờ bị xấu đi nhen. Lúc nào cũng xâu xấu vậy thôi, nhưng dạo này nó bị kình khung. Không chịu bơi, không chịu chạy và ngồi nhiều nên bụng to. Quyết tâm mấy bận rồi mà vẫn chưa tập tành cho ra hồn để cái bụng nó xẹp bớt.
OK, lựa một hồi cũng kiếm được một bộ mặc vừa cái phọt người bụng to đít teo. Thắng bộ xong xuôi bèn ra ngồi coi TV chờ thời.
Đúng ngọ, có tiếng chân chạy lên cầu thang, rồi tiếng gõ cửa cóc cóc. Ra mở cửa, chồng nhìn vợ sững mấy giây rồi cười cười. "Cười cái gì?", tui hỏi. "Hơi bị diêm dúa", chồng đáp. Mặt hơi biến sắc vì bị tổn thương tình cảm nhưng thôi, không chấp. Mình thấy tự tin là được rồi. Mà có gì đâu mà diêm dúa. Tui chỉ chơi một cái quần jean xanh và một cái áo tunic màu xám dài gần tới đầu gối, hơi giống mặc một cái đầm ngắn với quần jean vậy. Tui đeo thêm một dây chuỗi màu trắng. Chỉ có vậy thôi.
Chè chén no say, chồng với vợ dìu nhau ra chỗ đỗ xe.
"Sao nãy anh kêu em diêm dúa ?", vợ hỏi. "Anh thấy em giống con heo chưa?"
"Em giống con vịt", chồng bảo.
"Con vịt với con heo, con nào đỡ hơn ?"
"Dĩ nhiên là con vịt."
Thôi kệ tía đi. Con gì cũng được. Tui đã leo lên bàn cân, cân thử nặng bao nhiêu. Tui đã lấy thước dây đo xem vòng eo bành bao nhiêu, xong xuôi ghi lại cẩn thận mấy con số vào cuốn sổ tay để vài bữa đối chiếu.
Tuần này bỏ, tuần sau nữa, tui sẽ chụp hình downtown Richmond mùa thu. Năm nào cũng chụp kỷ niệm cho vui. Nếu mà thấy tự tin thì post hình khổ chủ lên luôn. Stay tuned nghen bà con.
OK, lựa một hồi cũng kiếm được một bộ mặc vừa cái phọt người bụng to đít teo. Thắng bộ xong xuôi bèn ra ngồi coi TV chờ thời.
Đúng ngọ, có tiếng chân chạy lên cầu thang, rồi tiếng gõ cửa cóc cóc. Ra mở cửa, chồng nhìn vợ sững mấy giây rồi cười cười. "Cười cái gì?", tui hỏi. "Hơi bị diêm dúa", chồng đáp. Mặt hơi biến sắc vì bị tổn thương tình cảm nhưng thôi, không chấp. Mình thấy tự tin là được rồi. Mà có gì đâu mà diêm dúa. Tui chỉ chơi một cái quần jean xanh và một cái áo tunic màu xám dài gần tới đầu gối, hơi giống mặc một cái đầm ngắn với quần jean vậy. Tui đeo thêm một dây chuỗi màu trắng. Chỉ có vậy thôi.
Chè chén no say, chồng với vợ dìu nhau ra chỗ đỗ xe.
"Sao nãy anh kêu em diêm dúa ?", vợ hỏi. "Anh thấy em giống con heo chưa?"
"Em giống con vịt", chồng bảo.
"Con vịt với con heo, con nào đỡ hơn ?"
"Dĩ nhiên là con vịt."
Thôi kệ tía đi. Con gì cũng được. Tui đã leo lên bàn cân, cân thử nặng bao nhiêu. Tui đã lấy thước dây đo xem vòng eo bành bao nhiêu, xong xuôi ghi lại cẩn thận mấy con số vào cuốn sổ tay để vài bữa đối chiếu.
Tuần này bỏ, tuần sau nữa, tui sẽ chụp hình downtown Richmond mùa thu. Năm nào cũng chụp kỷ niệm cho vui. Nếu mà thấy tự tin thì post hình khổ chủ lên luôn. Stay tuned nghen bà con.
Giải trí tí
Buồn buồn coi cái này đỡ buồn.
Ngô nghê và mắc cười khủng khiếp. Coi mấy lần sau cũng còn cười được.
Ngô nghê và mắc cười khủng khiếp. Coi mấy lần sau cũng còn cười được.
Thử khéo tay một cái
Tối hôm kia, sau khi vào nhà Đậu coi biểu diễn món bánh giò xong thì quay ra lục lọi cái phần "khéo tay" bên cạnh blog. Mới vô 2 trang Tea Rose Home và A Quilting Life mà thấy thích ghê, học hỏi được một số ý tưởng. Kết quả là sắp tới mình sẽ có 2 projects "khéo tay hay làm bậy" như sau:
Project 1: Biến cái cardigan cũ như vầy:
Thành cái tương tự như vầy:
(Jcrew cardigan)
Project 2: Mua một cái áo thun T-shirt trơn về chế biến cho nó giống như này:
(Jcrew tee)
Cứ tà tà như cái tính lè phè của mình thì đến mùa xuân chắc sẽ có thành phẩm, hehehe.....
Friday, October 9, 2009
Khi đọc lá thư tổng thống Barack Obama viết cho con, trong đó có đọan nói rằng việc ông ứng cử tổng thống là vì các con. Tôi nghĩ trong lòng, làm gì có chuyện đó, chẳng qua chỉ là ham muốn quyền lực cá nhân.
Sáng nay, tình cờ giở lại cuốn luận án của chồng từ năm 2007, ở phần "Dedication", tôi đọc thấy dòng chữ cuối cùng "To my son - for his future inspiration." Tự dưng cảm động muốn rơi nước mắt.
Sáng nay, tình cờ giở lại cuốn luận án của chồng từ năm 2007, ở phần "Dedication", tôi đọc thấy dòng chữ cuối cùng "To my son - for his future inspiration." Tự dưng cảm động muốn rơi nước mắt.
Thursday, October 8, 2009
Some words are just annoying
Vừa đọc bài "You know, some words are just annoying" của CNN. Đại khái là "The Marist Institute for Public Opinion" làm một cuộc trưng cầu ý kiến qua điện thọai với 938 người Mỹ để tìm hiểu xem từ hoặc cụm từ nào gây khó chịu nhất. Kết quả lần lượt như sau: whatever, you know, anyway, it is what it is, at the end of the day...
Buồn cười nhất là trường hợp Caroline Kendedy. Năm ngóai trong một lần trả lời phỏng vấn, cô đã sử dụng cụm từ "you know" đến 142 lần! Đặc biệt có câu cô lặp lại "you know" đến 4 lần: "You know, I can tell you, you know, in my family, you know, there was a sense, you know, we have to work twice as hard".
Đối với tiếng Việt, bạn thấy từ hoặc cụm từ nào bị sử dụng quá nhiều và gây khó chịu?
Không hiểu sao tôi không thích cụm từ "cọ xát thực tế". Từ "cọ xát" luôn làm tôi liên tưởng đến chuyện bậy bạ (chắc do đầu nhiều sạn), và đặc biệt mấy cha quan chức VN hay đua nhau sử dụng cụm từ này.
Mấy năm gần đây, thấy nhiều người xài những từ như "tâm thức", "tâm thế", "nội hàm". Thù mấy từ này ghê. Cứ đọc đến là thấy khó chịu, nhẹ thì ngứa ngáy mình mẩy, nặng thì thấy đau ở đít. Sâu xa mà nói, có một tí tâm lý ghen ăn tức ở trong đó, có lẽ thấy người ta xài được mình không xài được đâm ghét chăng???
Buồn cười nhất là trường hợp Caroline Kendedy. Năm ngóai trong một lần trả lời phỏng vấn, cô đã sử dụng cụm từ "you know" đến 142 lần! Đặc biệt có câu cô lặp lại "you know" đến 4 lần: "You know, I can tell you, you know, in my family, you know, there was a sense, you know, we have to work twice as hard".
Đối với tiếng Việt, bạn thấy từ hoặc cụm từ nào bị sử dụng quá nhiều và gây khó chịu?
Không hiểu sao tôi không thích cụm từ "cọ xát thực tế". Từ "cọ xát" luôn làm tôi liên tưởng đến chuyện bậy bạ (chắc do đầu nhiều sạn), và đặc biệt mấy cha quan chức VN hay đua nhau sử dụng cụm từ này.
Mấy năm gần đây, thấy nhiều người xài những từ như "tâm thức", "tâm thế", "nội hàm". Thù mấy từ này ghê. Cứ đọc đến là thấy khó chịu, nhẹ thì ngứa ngáy mình mẩy, nặng thì thấy đau ở đít. Sâu xa mà nói, có một tí tâm lý ghen ăn tức ở trong đó, có lẽ thấy người ta xài được mình không xài được đâm ghét chăng???
Thursday, October 1, 2009
Lại linh tinh
Where did I meet my husband? Workplace, of course.
Năm đó 24 tuổi, ở chỗ làm thứ 2. Bỡ ngỡ và cảm thấy khớp với chỗ làm mới, mới tìm cách bắt chuyện với chị tạp vụ của công ty. Hỏi chị trong văn phòng này chị thấy ai "được" nhất. Câu trả lời thật đáng ngạc nhiên - là "hắn", một kẻ bề ngòai quá lấc cấc. Chị nói "C dễ thương lắm, tốt bụng lắm em ơi!" Gần một năm sau mới yêu nhau.
Phải sống chung với nhau nhiều năm, cùng trải qua nhiều thứ rồi mới thấy chị kia nói chính xác. Giờ đây, có một thói quen - đánh giá người khác qua cách họ cư xử với người thấp hơn mình ở địa vị xã hội hay tiền bạc, kẻ ăn người ở. Cực kỳ ghét những kẻ đội trên đạp dưới.
------
Hồi còn blog yahoo 360, tình cờ đọc và tìm hiểu câu chuyện này. Chuyện xảy ra giữa một blogger nam, đã có vợ con và đang sống ở hải ngọai, và một blogger nữ, một cô gái trẻ đẹp chưa chồng. Tán qua tán lại một hồi rồi chàng về Việt Nam gặp nàng. Rồi một dịp khác nữa, chàng và nàng cùng đi nghỉ ở một hòn đảo thơ mộng. Điều lạ lùng là anh này một mặt post những lời yêu thương nhớ nhung trong những comments ở blog cô gái, một mặt tiếp tục post những tấm hình vừa chụp chung với vợ rất hạnh phúc. Trong những tấm ảnh đó, có thể thấy niềm hạnh phúc ánh lên ngời ngời trong đôi mắt của người vợ.
Câu chuyện này ám ảnh tui. Ví dụ như tui biết chị vợ là ai, câu hỏi là tôi nên để chị cứ hạnh phúc theo cách "không biết không đau khổ" hay sẽ nói với chị điều bí mật đau lòng mà tôi biết ?
--------
Bây giờ mà vẫn được yêu, hết ảo tường mình là một người đặc biệt như hồi trẻ rồi. Đơn giản chỉ nghĩ là mình may mắn thôi.
--------
Biết sao hôm nay chuyển qua đề tài tâm lý xã hội không? Today is my 11th wedding anniversay. Thôi không nói nhảm nữa, đi tắm đây. Tí nữa có hẹn ăn trưa !
Năm đó 24 tuổi, ở chỗ làm thứ 2. Bỡ ngỡ và cảm thấy khớp với chỗ làm mới, mới tìm cách bắt chuyện với chị tạp vụ của công ty. Hỏi chị trong văn phòng này chị thấy ai "được" nhất. Câu trả lời thật đáng ngạc nhiên - là "hắn", một kẻ bề ngòai quá lấc cấc. Chị nói "C dễ thương lắm, tốt bụng lắm em ơi!" Gần một năm sau mới yêu nhau.
Phải sống chung với nhau nhiều năm, cùng trải qua nhiều thứ rồi mới thấy chị kia nói chính xác. Giờ đây, có một thói quen - đánh giá người khác qua cách họ cư xử với người thấp hơn mình ở địa vị xã hội hay tiền bạc, kẻ ăn người ở. Cực kỳ ghét những kẻ đội trên đạp dưới.
------
Hồi còn blog yahoo 360, tình cờ đọc và tìm hiểu câu chuyện này. Chuyện xảy ra giữa một blogger nam, đã có vợ con và đang sống ở hải ngọai, và một blogger nữ, một cô gái trẻ đẹp chưa chồng. Tán qua tán lại một hồi rồi chàng về Việt Nam gặp nàng. Rồi một dịp khác nữa, chàng và nàng cùng đi nghỉ ở một hòn đảo thơ mộng. Điều lạ lùng là anh này một mặt post những lời yêu thương nhớ nhung trong những comments ở blog cô gái, một mặt tiếp tục post những tấm hình vừa chụp chung với vợ rất hạnh phúc. Trong những tấm ảnh đó, có thể thấy niềm hạnh phúc ánh lên ngời ngời trong đôi mắt của người vợ.
Câu chuyện này ám ảnh tui. Ví dụ như tui biết chị vợ là ai, câu hỏi là tôi nên để chị cứ hạnh phúc theo cách "không biết không đau khổ" hay sẽ nói với chị điều bí mật đau lòng mà tôi biết ?
--------
Bây giờ mà vẫn được yêu, hết ảo tường mình là một người đặc biệt như hồi trẻ rồi. Đơn giản chỉ nghĩ là mình may mắn thôi.
--------
Biết sao hôm nay chuyển qua đề tài tâm lý xã hội không? Today is my 11th wedding anniversay. Thôi không nói nhảm nữa, đi tắm đây. Tí nữa có hẹn ăn trưa !
Subscribe to:
Posts (Atom)