Thursday, October 22, 2009

Mập

Hôm qua, buổi trưa chồng từ chỗ làm phi về rước vợ xuống downtown ăn trưa. Trước đó mấy tiếng đã lui cui bôi son trét phấn rồi, xong xuôi lại quay qua lựa bộ đồ để mặc. Dạo này phát phì và xuống sắc kinh khủng. Í, đừng có hiểu lầm hồi trước đẹp bây giờ bị xấu đi nhen. Lúc nào cũng xâu xấu vậy thôi, nhưng dạo này nó bị kình khung. Không chịu bơi, không chịu chạy và ngồi nhiều nên bụng to. Quyết tâm mấy bận rồi mà vẫn chưa tập tành cho ra hồn để cái bụng nó xẹp bớt.

OK, lựa một hồi cũng kiếm được một bộ mặc vừa cái phọt người bụng to đít teo. Thắng bộ xong xuôi bèn ra ngồi coi TV chờ thời.

Đúng ngọ, có tiếng chân chạy lên cầu thang, rồi tiếng gõ cửa cóc cóc. Ra mở cửa, chồng nhìn vợ sững mấy giây rồi cười cười. "Cười cái gì?", tui hỏi. "Hơi bị diêm dúa", chồng đáp. Mặt hơi biến sắc vì bị tổn thương tình cảm nhưng thôi, không chấp. Mình thấy tự tin là được rồi. Mà có gì đâu mà diêm dúa. Tui chỉ chơi một cái quần jean xanh và một cái áo tunic màu xám dài gần tới đầu gối, hơi giống mặc một cái đầm ngắn với quần jean vậy. Tui đeo thêm một dây chuỗi màu trắng. Chỉ có vậy thôi.

Chè chén no say, chồng với vợ dìu nhau ra chỗ đỗ xe.

"Sao nãy anh kêu em diêm dúa ?", vợ hỏi. "Anh thấy em giống con heo chưa?"

"Em giống con vịt", chồng bảo.

"Con vịt với con heo, con nào đỡ hơn ?"

"Dĩ nhiên là con vịt."

Thôi kệ tía đi. Con gì cũng được. Tui đã leo lên bàn cân, cân thử nặng bao nhiêu. Tui đã lấy thước dây đo xem vòng eo bành bao nhiêu, xong xuôi ghi lại cẩn thận mấy con số vào cuốn sổ tay để vài bữa đối chiếu.

Tuần này bỏ, tuần sau nữa, tui sẽ chụp hình downtown Richmond mùa thu. Năm nào cũng chụp kỷ niệm cho vui. Nếu mà thấy tự tin thì post hình khổ chủ lên luôn. Stay tuned nghen bà con.

Giải trí tí

Buồn buồn coi cái này đỡ buồn.

Ngô nghê và mắc cười khủng khiếp. Coi mấy lần sau cũng còn cười được.


Thử khéo tay một cái

Tối hôm kia, sau khi vào nhà Đậu coi biểu diễn món bánh giò xong thì quay ra lục lọi cái phần "khéo tay" bên cạnh blog. Mới vô 2 trang Tea Rose Home A Quilting Life mà thấy thích ghê, học hỏi được một số ý tưởng. Kết quả là sắp tới mình sẽ có 2 projects "khéo tay hay làm bậy" như sau:

Project 1: Biến cái cardigan cũ như vầy:


Photobucket

Thành cái tương tự như vầy:

Jcrew ruffle cardigan 1
(Jcrew cardigan)


Project 2: Mua một cái áo thun T-shirt trơn về chế biến cho nó giống như này:

Jcrew tee
(Jcrew tee)


Cứ tà tà như cái tính lè phè của mình thì đến mùa xuân chắc sẽ có thành phẩm, hehehe.....

Friday, October 9, 2009

Khi đọc lá thư tổng thống Barack Obama viết cho con, trong đó có đọan nói rằng việc ông ứng cử tổng thống là vì các con. Tôi nghĩ trong lòng, làm gì có chuyện đó, chẳng qua chỉ là ham muốn quyền lực cá nhân.

Sáng nay, tình cờ giở lại cuốn luận án của chồng từ năm 2007, ở phần "Dedication", tôi đọc thấy dòng chữ cuối cùng "To my son - for his future inspiration." Tự dưng cảm động muốn rơi nước mắt.

Thursday, October 8, 2009

Some words are just annoying

Vừa đọc bài "You know, some words are just annoying" của CNN. Đại khái là "The Marist Institute for Public Opinion" làm một cuộc trưng cầu ý kiến qua điện thọai với 938 người Mỹ để tìm hiểu xem từ hoặc cụm từ nào gây khó chịu nhất. Kết quả lần lượt như sau: whatever, you know, anyway, it is what it is, at the end of the day...

Buồn cười nhất là trường hợp Caroline Kendedy. Năm ngóai trong một lần trả lời phỏng vấn, cô đã sử dụng cụm từ "you know" đến 142 lần! Đặc biệt có câu cô lặp lại "you know" đến 4 lần: "You know, I can tell you, you know, in my family, you know, there was a sense, you know, we have to work twice as hard".

Đối với tiếng Việt, bạn thấy từ hoặc cụm từ nào bị sử dụng quá nhiều và gây khó chịu?

Không hiểu sao tôi không thích cụm từ "cọ xát thực tế". Từ "cọ xát" luôn làm tôi liên tưởng đến chuyện bậy bạ (chắc do đầu nhiều sạn), và đặc biệt mấy cha quan chức VN hay đua nhau sử dụng cụm từ này.

Mấy năm gần đây, thấy nhiều người xài những từ như "tâm thức", "tâm thế", "nội hàm". Thù mấy từ này ghê. Cứ đọc đến là thấy khó chịu, nhẹ thì ngứa ngáy mình mẩy, nặng thì thấy đau ở đít. Sâu xa mà nói, có một tí tâm lý ghen ăn tức ở trong đó, có lẽ thấy người ta xài được mình không xài được đâm ghét chăng???

Thursday, October 1, 2009

Lại linh tinh

Where did I meet my husband? Workplace, of course.

Năm đó 24 tuổi, ở chỗ làm thứ 2. Bỡ ngỡ và cảm thấy khớp với chỗ làm mới, mới tìm cách bắt chuyện với chị tạp vụ của công ty. Hỏi chị trong văn phòng này chị thấy ai "được" nhất. Câu trả lời thật đáng ngạc nhiên - là "hắn", một kẻ bề ngòai quá lấc cấc. Chị nói "C dễ thương lắm, tốt bụng lắm em ơi!" Gần một năm sau mới yêu nhau.

Phải sống chung với nhau nhiều năm, cùng trải qua nhiều thứ rồi mới thấy chị kia nói chính xác. Giờ đây, có một thói quen - đánh giá người khác qua cách họ cư xử với người thấp hơn mình ở địa vị xã hội hay tiền bạc, kẻ ăn người ở. Cực kỳ ghét những kẻ đội trên đạp dưới.
------

Hồi còn blog yahoo 360, tình cờ đọc và tìm hiểu câu chuyện này. Chuyện xảy ra giữa một blogger nam, đã có vợ con và đang sống ở hải ngọai, và một blogger nữ, một cô gái trẻ đẹp chưa chồng. Tán qua tán lại một hồi rồi chàng về Việt Nam gặp nàng. Rồi một dịp khác nữa, chàng và nàng cùng đi nghỉ ở một hòn đảo thơ mộng. Điều lạ lùng là anh này một mặt post những lời yêu thương nhớ nhung trong những comments ở blog cô gái, một mặt tiếp tục post những tấm hình vừa chụp chung với vợ rất hạnh phúc. Trong những tấm ảnh đó, có thể thấy niềm hạnh phúc ánh lên ngời ngời trong đôi mắt của người vợ.

Câu chuyện này ám ảnh tui. Ví dụ như tui biết chị vợ là ai, câu hỏi là tôi nên để chị cứ hạnh phúc theo cách "không biết không đau khổ" hay sẽ nói với chị điều bí mật đau lòng mà tôi biết ?
--------

Bây giờ mà vẫn được yêu, hết ảo tường mình là một người đặc biệt như hồi trẻ rồi. Đơn giản chỉ nghĩ là mình may mắn thôi.
--------

Biết sao hôm nay chuyển qua đề tài tâm lý xã hội không? Today is my 11th wedding anniversay. Thôi không nói nhảm nữa, đi tắm đây. Tí nữa có hẹn ăn trưa !

Wednesday, September 30, 2009

Fruit Cobbler

Fruit Cobbler (Good Morning America Recipe)
Hình này cũng lấy từ Good Morning America

Thấy bạn Hương làm bánh, cũng muốn giới thiệu bánh trái cây "fruit cobbler", lọai bánh duy nhất mà tui có thể làm làu làu mà không cần liếc recipe.

Học được cách làm bánh này từ chương trình "Good morning America", năm 2005. Bánh thơm ngon và cách làm thì cực kỳ đơn giản. (If I can do it, you can do it).

Vật liệu (copy nguyên xi recipe gốc)

  • 4 cups fruit (bất kỳ lọai trái cây nào cũng được: táo, lê (pear), đào (nectarine), dâu, blueberry...)
  • 1/2 cup sugar for the filling (đường dành cho phần nhân bánh)
  • 2 Tablespoons cornstarch (bột bắp)
  • 1 stick softened butter
  • 1 cup sugar
  • 1 egg, slightly beaten
  • 1 cup self-rising flour (không có bột self-rising thì thay bằng bột mì bình thường + 1 teaspoon bột nổi)

Cách làm: bánh gồm 2 phần: phần nhân và phần vỏ.

Nhân bánh: Trái cây rửa sạch, gọt vỏ xong thái nhỏ (không cần thái vụn). Cho trái cây vào khuôn bánh 8"x"8. Trộn đường với bột bắp rồi rắc đều lên phần trái cây. Xong phần nhân. (có nên nhún một cái trước khi qua làm phần vỏ bánh không nhỉ?)

Vỏ bánh: Bơ đã mềm sẵn dùng máy đánh tan, vừa đánh bơ vừa cho đường vào từ từ đánh đều. Cho trứng vào, đánh nhẹ. Tiếp đến cho bột vào, từ từ thôi và trộn kỹ. Xong.

Cho hỗn hợp bột này lên phần trái cây lúc nãy. Bột hơi đặc, dùng thìa múc để lấp phần trái cây. Mặt bánh không cần nhẵn.

Nướng bánh 325 độ F, khỏang từ 45 - 50 phút, canh làm sao bánh có màu nâu nhạt là được.

Nếu nhân bánh là táo hoặc lê, tui sẽ trộn thêm ít nước chanh. Nếu theo cái recipe trên thì bánh hơi ngọt cho nên tui bớt phần đường.

Bánh ở Mỹ thường ngọt như quỷ, có khi ngọt đắng cả họng. Nhìn mấy cái recipe thấy phần lớn đều cho muối vào bánh, ghét nhất vụ này. Ở Mỹ chứ có 2 thứ không bao giờ muốn đụng đến - bánh và sô-cô-la. Xin lỗi chứ dở như kít. Bởi vậy rất là nhớ tiệm bánh Brodard ở Sài Gòn!