Thursday, September 24, 2009

Street Fashion - Saigon Pre 1975

Hôm qua lạc vào trang ảnh về Việt Nam trước 1975. Phần lớn các bộ ảnh chụp về chiến tranh, lính Mỹ, lính Cộng hòa, bộ đội... Coi để mà vẫn thấy ám ảnh về sự tàn bạo và vô nhân đạo của chiến tranh. Nhiều tấm hình rùng rợn và đau lòng. Trên hết thảy là thương cho dân mình, giống nòi của mình.

Ngòai những hỉnh ảnh ảm đạm về chiến tranh, rải rác là một vài tấm hình ghi lại cuộc sống miền Nam trước 75. Những hình ảnh rất quen thuộc. Những người phụ nữ bát phố với trang phục phổ biến thời đó là áo dài. Đặc biệt người đàn ông thời đó trông có vẻ gầy gò và nhỏ con hơn bây giờ. Những hình ảnh này tôi có thể bắt gặp trong album cũ của gia đình.

Đây là những tấm tôi thích nhất, lấy từ trang Flickr VIETNAM History's Photostream.

Nét duyên dáng của những người phụ nữ trong ảnh không bao giờ lỗi thời.


VIETNAM History's photostream 1


VIETNAM History's photostream 2
Cô này đang dạo trên đường Đồng Khởi bây giờ, phía sau là khách sạn Continental.


VIETNAM History's photostream 3
Bây giờ mà diện bộ váy áo này vẫn không hề bị démodé. thích cái sơ-mi trắng, cổ lật đứng rất sành điệu. Và thích người đàn ông trong hình nữa, cặp kiếng mát nhìn rất "cool".

Monday, September 21, 2009

Linh tinh và lang tang

Đọc báo thấy Michelle Obama được chọn là một trong 10 người ăn mặc đẹp nhất của tạp chí People.

Chị này tòan chơi đồ Jcrew, nhất là mấy cái cardigans.


Michelle Obama in Jcrew



BTW, có ai thấy bà Nguyễn Phương Nga, người phát ngôn mới của Bộ ngọai giao, đẹp gái không? Một nét đẹp thuần hậu, thông minh và sáng láng. Ít ra trông mát mắt hơn ông Lê Dũng. Nhìn kiểu đầu Trần-Đăng-Khoa hair style của ông này đã thấy chán.
Coi hình nè.

Bà Nguyễn Phương Nga (Tuổi Trẻ)
(Nguồn: Tuổi Trẻ)

Linh tinh

Thấy mấy cái áo này đẹp, bỏ lên blog cho vui.

Michael Kors - Spring 2010
Cái này của Michael Kors, khỏang $1,500 - $2,000 thôi. Hồi trước đi làm hay mặc mấy cái như vầy, bây giờ theo quán tính thấy vẫn ham, chứ mua về mặc đi đâu.



Photobucket
Thích mấy cái hoa văn vằn vện, mặc vào vừa già vừa xấu mà vẫn thích, éo le vậy đó.



Photobucket
Cái này của Jcrew



Photobucket
Cái này của Forever 21. Đồ của Forever 21 rất "trendy" nhưng may ẩu và chất liệu xấu, tương xứng với câu "tiền nào của đó".

Sunday, September 20, 2009

Phạm Duy

It's heartbreaking to me to see these pictures of Pham Duy.


Pham Duy 1

Pham Duy 2

Pham Duy 3


Mấy tấm hình này bà chị chồng vừa mới email. Không biết chụp lúc nào nhưng chắc cũng mới đây.

Tui gặp PD 2 lần. Lần đầu năm 2000. Đang trên đường đi làm, tình cờ nhìn thấy PD ngồi ở một quán cà phê cóc bên đường bèn tấp vào nói chuyện chơi. Lần thứ 2 là vào năm 2003. Hồi đó làm visa cho con của anh Lưu Trọng Văn. Nhân lúc tán láo về Lưu Trọng Lư mới đá qua chuyện Phạm Duy. Biết tui là huge fan của PD, anh Văn mới "hook up" cho lần gặp thứ 2 này.

Hồi mới sinh con, đâu có biết hát ru con đâu. Nhưng mà khỏa lấp nhược điểm này bằng cách hát nhạc PD cho thằng nhỏ nghe, lựa mấy bài mùi mùi như Quê nghèo, Ngậm ngùi, Tình ca, Bé Quê, Áo anh sứt chỉ đường tà....mà hát. Có điều mỗi lần hát bài "Áo anh sứt chỉ đường tà", đến đọan "À ơi ! À ơi ! Áo anh sứt chỉ đường tà. Vợ anh chết sớm, mẹ già chưa khâu..." không hiểu sao thằng con một tuổi cứ cười sằng sặc. Thật là khó hiểu.

Wednesday, September 16, 2009

Hôm nay trong lúc nấu cơm tự nhiên cảm thấy đau một bên ngực kinh khủng. Chính xác là đau phần ngực sát với nách, đau đến độ nhấc tay rửa chén cũng thấy đau. Mà gần đây đâu có thể dục thể thao hay bơi lội gì đâu. Thôi, cũng là lý do để lấy hẹn khám tổng quát luôn. Lần khám tổng quát gần đây nhất cũng cách đây 5 năm rồi.

Monday, September 14, 2009

RIP Patrick Swayze

Vào Yahoo check mail, đụng phải cái tin Patrick Swayze vừa qua đời. Thấy buồn ghê. Từng mê cái phim "Ghost". Lần xuất hiện gần đây nhất của Patrick Swayze trên truyền hình, nghe có vẻ vẫn còn hy vọng.

RIP Patrick Swayze.

Sunday, September 13, 2009

Cuối tuần

Chiều hôm qua đứng lựa giày ở một cái mall, chợt nghe 2 người đàn bà đứng cạnh xì xào với nhau bằng tiếng Việt, thấy một cái gì đó thân thương kinh khủng. Cầm lòng không đậu cũng đế vào một câu góp chuyện. Hai người đàn bà không nói không rằng cùng quay lại nhìn mình bằng nửa con mắt.

Cái kiểu phản ứng này cũng không xa lạ gì. Ngày trước lúc còn làm ở một department store, cứ hễ thấy anh nào da vàng mũi tẹt trông giống người Việt Nam là hỏi thăm. Kết luận cũng đã rút ra rồi - không phải người Việt nào gặp nhau cũng hớn ha hớn hở như mình.

Tối ngồi ăn cơm tám lại chuyện hồi chiều cho chồng nghe và kết luận, từ rày về sau thôi cái tật hớn hở này đi. Chồng bảo tính em hồi giờ sao cứ như vậy, đừng thành kiến với người Việt, có thể có những người không quen bắt chuyện với người lạ. Cái câu chốt lại của chồng bao giờ cũng là "Người Việt mình hay lắm đó." Hay đâu chả thấy, chỉ thấy dân Việt là dân cực kỳ mất đòan kết, dễ mất gốc nhất mặc dù chả ai muốn đồng hóa mình.

Ăn cơm xong, cả nhà đi dự buổi ca nhạc có kèm nhảy đầm do cộng đồng người Việt tổ chức. Ngồi giữa Richmond mà cứ tưởng đang ngồi ở cái hốc bà tó nào đó ở Cà mau hay Sa đéc. Cũng son phấn xanh xanh đỏ đỏ, cũng quần là áo lượt nước hoa thơm lừng vẫn không che được cái nét wuệ xứ mít.

Nghe được dăm ba bài thì cuốn xéo. Uống có một ly cam rum mà đi đứng đã xiểng liểng và ưa cười lắm rồi. Ngồi tí nữa chắc cũng mạnh dạn lên nhảy, không chừng trở thành sao xẹt của cái sàn nhảy đó!!!