Friday, September 11, 2009

President's homeless neighbor

Photobucket

Bà này trông quen không? Hàng xóm 5 đời tổng thống Mỹ chứ đùa. Tên của bà là Concepcion Picciotto.

Lần nào đưa người nhà đến tham quan Nhà Trắng cũng dừng lại trước túp lều của bà chụp vài kiểu làm kỷ niệm, lưu lại một trong những hình ảnh quen thuộc trước Nhà Trắng.

Photobucket

Tấm này chụp mùa thu 2007.

Năm ngóai bà chị sang chơi, thấy một người đàn ông lớn tuổi đeo tấm bảng có dòng chữ "Out of Iraq" đứng trước Nhà Trắng, chị mới hỏi tui "Sao rảnh vậy mày? Bộ hết chuyện để làm rồi sao?"

Với nhiều người, những việc làm như đứng hàng giờ biểu tình phản đối chiến tranh hay ngồi đồng từ ngày này qua tháng nọ để phản đối vũ khí hạt nhân như bà Concepcion Picciotto là chuyện rỗi hơi khó hiểu.

Tháng 7 vừa rồi đưa ông anh thăm Nhà Trắng. Như thường lệ, ghé qua bên kia đường làm vài pô kỷ niệm nhưng không thấy bà già đâu. Thay vào đó là gặp ông này.

Photobucket

Thực ra, bà Concepcion Pecciotto không ngồi một mình. Người sát cánh với bà suốt hai mươi mấy năm qua là ông William Thomas, ông này vừa mất tháng 1/2009. Ông ở trên là người mới thay William Thomas được vài tháng nay. Ổng có nói tên nhưng không nhớ tên gì, chỉ nhớ ông nói câu này "Sorry for what we did in Vietnam."

Friday, September 4, 2009

Những kinh nghiệm gây bối rối (2)

Chuyện này xảy ra gần đây.

Có một con nhỏ, tạm gọi là hàng xóm cũ đi, có con là bạn học cũ của Việt. Lúc trước nó cũng ở trong khu apartment của mình, vừa mới dọn ra được vài tháng nay.

Mới đầu nhỏ này thỉnh thỏang nhờ trông thằng con giùm, vài ba tiếng đồng hồ sau giờ học. Sau đó nhờ thường xuyên, đặc biệt mùa hè này. Có bữa không cần gọi điện trước, lù lù xuất hiện trước cửa nhà mình. Đã nói lời từ chối, xong nhìn mặt thằng bé thấy tội nghiệp lại cho vô nhà. Tòan gởi con giờ ăn trưa, đến khỏang 10:30 sáng, đón lúc 1:30 hoặc 2 giờ chiều. Không bao giờ quan tâm con mình ăn gì. Mình không ki bo đến độ tiếc miếng ăn, nhưng ghét là ghét cái tính vô trách nhiệm của người mẹ.

Có bữa, vừa gởi con hôm nay, lúc đến đón con lại hỏi mai tao bận quá mày giữ giùm được không? Từ chối thẳng thừng vậy mà hôm sau vẫn dắt con tới, nước mắt ròng ròng nức nở bảo không tìm được người trông con.

Sau sự cố khóc lóc đó, bẵng đi vài tuần, thứ Hai vừa rồi lại xuất hiện nhờ vả. Lúc đón con lại tiếp tục ca bài ca con cá rằng babysitter của thằng con đang "out of town" không biết phải nhờ ai (nhỏ này làm part-time tuần 3 ngày). Mình nói thôi để mình trông giúp cho ngày thứ Năm, tức hôm qua.

Buổi sáng khỏang 9:30 đã gõ cửa. Giờ đó rồi mà vẫn chưa cho con ăn sáng, thằng bé phải xin cereal với sữa để ăn. Lúc đầu hứa 4:30 chiều đón con, sau đổi thành 5 giờ, rốt cuộc mãi hơn 5:30 mới chịu đón. Tối đang xơi cơm lại gọi điện đến, bảo mày có thể trông con tao tuần 2 buổi sau giờ học được không. Mình bảo không.

Đây là nỗi sợ của mình: mình gần như không biết nó là ai. Giữ con cho nó miễn phí thì chớ, lỡ may có chuyện gì xảy ra trong nhà mình, ví dụ như thằng bé bị ngã, trầy xướt gì đó, ai biết là nó sẽ không tìm cách ăn vạ mình. Ở Mỹ này, động tí là kiện cáo, lôi nhau ra tòa.

Thằng con, mặc dù là một đứa bé tình cảm và biết nghe lời nhưng có vẻ không được giáo dục kỹ. Babysit nó rất mệt vì phải để mắt thường xuyên. Ở nhà, mẹ nó vẫn để cho nó xem những phim kinh dị như "Thứ Sáu ngày mười ba" hay "Halloween" gì đó. Mình chưa bao giờ xem những phim này nhưng trên Youtube có mấy đọan phim "Halloween" thấy chém giết kinh hòang lắm. Bởi vậy, cái cách nó chơi với thằng con nhà mình rất bạo lực.

Thời gian tới chắc chắn sẽ còn tiếp diễn cái cảnh lù lù xuất hiện trước cửa đây. Nhưng kỳ này quyết tâm rồi, enough is enough.

Những kinh nghiệm gây bối rối (1)

Hồi còn ở Denver, hàng xóm sát vách là một con nhỏ sồn sồn ưa chửi thề. Thỉnh thỏang ra ban công hóng gió gặp nó thì thế nào cũng nghe những câu đại lọai như "Đ.M, hôm nay trời đẹp ha!"

Nó vừa sinh con xong, được 7-8 tháng gì đó. Chiều chiều, nó hay ngồi trước nhà, miệng phì phèo điều thuốc, bên cạnh là ly rượu. Có hôm mắt nó bị bầm tím phải đeo kiếng mát, hôm thì đi cà nhắc. Có những đêm đang ngủ, trong đêm thanh vắng, nghe từ đâu đó không rõ vọng lại giọng một người đàn ông giận dữ "F*** you dead!" Mãi sau này, kết nối các chi tiết lại với nhau mới biết nhà con này có bạo lực.

Tình chòm xóm bắt đầu thân thiết kể từ khi nó gõ cửa nhà mình mượn chai nước tương (xì dầu) về làm một món ăn Tàu gì đó. Nó qua mượn 2 lần. Sau đó đi chợ, mình mua tặng nó chai nước tương. Có vậy thôi mà nó ôm mình một cái muốn nghẹt thở.

Một buổi sáng cuối tuần nọ, cả nhà đang ngồi ăn sáng ở cái bàn kê gần cửa sổ. Cửa sổ to, rèm kéo hẳn sang một bên cho thóang đãng. Thình lình, một cảnh tượng không thể tượng tượng nổi xảy ra như phim ngay trước mắt. Con hàng xóm ở truồng từ trong nhà chạy theo thằng chồng đang xách cái làn có em bé trong đó. Con vợ túm gáy chồng giật ngược. Thằng chồng đặt cái làn em bé qua một bên, quay lại đấm một cú trời giáng vào đầu con này, cứ thế hai đứa bụp qua bụp lại. Chồng tui lật đật kéo con vào phòng trong. Tui, điện thọai cầm trên tay, hết đi qua đi lại trong phòng như gà mắc tóc, lại mở cửa nhìn tụi nó hú một cái rồi lại chui vô, tiếp tục cầm điện thọai đi qua đi lại......Thực ra mọi thứ diễn ra chớp nhóang. Trong đầu quay cuồng với những câu hỏi, gọi cảnh sát hay là không, lỡ may con vợ có chuyện gì, có phải mình sẽ ân hận không?

May quá, tụi nó thôi đánh nhau. Thằng chồng xách cái làn chạy mất. Con vợ trở vào nhà mặc quần rồi rượt theo.

Một lúc sau, có tiếng gõ cửa. Lại con hàng xóm. Nó qua xin lỗi vì chuyện hồi nãy xảy ra ngay trước cửa nhà mình. Nó áy náy không biết thằng cu nhà mình có thấy cảnh tượng đó không? Cuối cùng, cái này mới ngạc nhiên nè, nó cám ơn vì mình đã không gọi cảnh sát!

Mình kể câu chuyện này vì mình muốn chia sẻ một kinh nghiệm sống mà mình đã trải qua trên cái xứ sở xa lạ này. Ngay bây giờ, nếu tình huống đó lặp lại, mình sẽ vẫn rơi vào cảm giác cực kỳ hoang mang không biết phải xử sự như thế nào.

Tuesday, September 1, 2009

Somebody please tell me

Mới đầu là nhà báo Huy Đức mất việc. Tiếp đến là tin Blogger Người Buôn Gió bị bắt. Bây giờ đến lượt phóng viên Phạm Đoan Trang bị bắt giữ. Phạm Đoan Trang chính là chủ nhân của blog Trang the Ridiculous mà nếu ai từng ngang dọc giới giang hồ Yahoo 360 chắc sẽ biết qua.

What the fuck is going on?

Sunday, August 30, 2009

Jcrew-aholics

Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp....

Và đây là "giấc mơ con đè nát cuộc đời con" của tui.



Jcrew Fall 09 - love the whole outfit
Love this classic look, especially the belt and the necklaces.



Jcrew Fall 09 - love the dress

Will you wear a stripe scarf with a print dress?



Jcrew Fall 09 - love the shirt
Love the color of this shirt



Jcrew Fall 09 - love the scarf
Love the scarf on this look but cannot figure out how to make this scarf folding

Wednesday, August 19, 2009

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn

Trang web của nhà văn Bùi Ngọc Tấn dạo này tươm lắm rồi!

Cách đây lâu lâu, đọc Tuan's blog thấy một bài viết về Bùi Ngọc Tấn. Bài viết nói về phản ứng của ông Tuấn khi xem bức hình nhà văn chụp chung với ông Nguyễn Chí Thiện. Phản ứng rất ư là kịch tính. Yes, so dramatic!

Tính bữa nào qưởn qưởn viết về ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện chơi. Ông này là ai mà khiến một fan hâm mộ nhà văn Bùi Ngọc Tấn như ông Tuấn, từng ví Bùi Ngọc Tấn như là một Dostoyevsky của Việt Nam, phải thốt lên câu này "Không biết mai mốt tôi còn can đảm đọc tiếp văn của nhà văn hay không".

Bây giờ đăng lại bài cũ đây
-------------------------------------------

Bọn tớ vừa tạo một trang web http://buingoctan.info/ .

Đây là nơi thu thập và lưu trữ những bài viết về nhà văn Bùi Ngọc Tấn, kể cả bài viết mới đây nhất của ông "Tôi viết về những người cam chịu lịch sử" được trình bày tại William Joiner Center (Boston, Hoa kỳ) vào ngày 26/4/2009 vừa qua.

Trang web cũng đăng lại tác phẩm xuất sắc nhất của ông "Chuyện kể năm 2000", một tác phẩm mà theo ý kiến của riêng tớ là cực kỳ hay, hấp dẫn từ đầu đến cuối và rất xúc động. Có quá nhiều bài viết khen ngợi tác phẩm không tiếc lời rồi, thành thử nếu nói nữa sẽ thành thừa và sáo rỗng.
Lúc đầu tớ không thích việc đăng lại "Chuyện kể năm 2000" vào trang web nhưng nghĩ lại thì thấy ở Việt Nam thì cấm, ở Mỹ thì đua nhau in hà rầm (ít nhất có 6 bản in khác nhau, in thành 2 tập và giá bán có khi là $32/bộ) và điều tệ hại nhất là không hề có tiền nhuận bút cho tác giả, cho nên thôi kệ cứ đăng đấy cho ai chưa đọc thì đọc.

Chỉ hy vọng tác phẩm sẽ được tái bản tại Việt Nam vào một ngày không xa.

Friday, August 14, 2009

Mỹ có gì hay?

Tháng 6 vừa rồi, anh chồng và 2 đứa cháu sang chơi. Xin visa dễ không thể tả được, chả hỏi han gì.

Nói chung anh chê Mỹ từ đầu chí cuối. Bắt đầu là từ bữa ăn sáng. Ở Mỹ này ăn sáng rất là đơn giản, chỉ có mấy thứ đảo qua đảo lại. Nhanh gọn lẹ nhất là cereal ăn với sữa, sau đó là bánh mì ốp la, hot dog, sandwich bơ đậu phọng mứt trái cây, pizza đông lạnh, ......Ở đây đâu phải như VN, sai người giúp việc chạy ra đầu hẻm là có một lô một lốc hàng gánh với đầy đủ bánh mì thịt, bánh cuốn, bún bò, bún riêu, mì quảng.... tha hồ chọn lựa.

Mới có chuyện ăn sáng thôi mà anh đã hô khẩu hiệu "Việt Nam muôn năm!" rồi.

Tiếp theo là vụ hút thuốc. Ở đây không hút thuốc trong nhà. Muốn hút thuốc ra ngòai hút, bây giờ ở chỗ công cộng nào cũng vậy. Lại nữa, ở đây làm gì có chuyện cà phê cà pháo và tán láo đến hàng giờ. Nhậu nhẹt bù khú cũng không luôn.

Còn chuyện nữa nhìn thấy là ngán ngay. Đó là chuyện ở đây đàn ông cũng có thể vào bếp nấu nướng giúp vợ, ăn xong còn phải rửa chén..... Ở nhà, còn khuya mới có vụ này. Ở VN mấy ông là sướng nhất.

Hai đứa cháu đây. Một đứa con ông anh, một đứa con bà chị. Cái thằng lớn hè nào cũng sang đây chơi, sang được 3 lần rồi.



Photobucket
Hình chụp ở trại hè



Photobucket

Dẫn đi yard sale cho biết. Yard sale cũng là một kiểu văn hóa Mỹ. Thừơng là mùa hè, thời tiết khô ráo, tụi Mỹ thường bày đồ cũ ra bán vào ngày cuối tuần. Cái gì cũng bán được, từ áo quần giày dép, đồ chơi, sách báo, băng nhạc, bàn ghế.... Mình nghĩ bày đồ cũ ra bán cũng là một thú vui của tụi nó, thứ nhất là kiếm chút tiền, thứ nhì gặp gỡ mấy người tới mua đồ cũng vui. Mà tụi nó siêng lắm nghe, đồ đạc bày ra gọn gàng, cái nào cũng dán giá cẩn thận.

Kỳ này ở New York được 3 ngày. Ngày đầu bầu đòan thê tử lòng vòng downtown và thăm tượng Nữ thần tự do. Đi chơi có con nít khổ lắm. Tụi nó đâu đứa nào ham coi cái này cái kia đâu, đi bộ một tí than mỏi chân, rồi khát nước, uống nước xong lại đòi đi đái...cứ vậy mà hết giờ. Hôm sau ông xã ở nhà canh tụi con nít cho tui tháp tùng anh chồng đi chơi. Tui chỉ ước được đi một mình thôi. Có nhiều thứ xem lắm. Đã trả tiền mua tour downtown, uptown, brooklyn, tour trên sông, night tour đủ cả mà cuối cùng có đi được gì đâu, uổng ghê. Đi với anh thì vào được Central Park, Museum of the City of NY, rồi trở lại downtown để shopping. Hỏi ướm thử anh có muốn vào The Metropolitan Museum of Art không, ảnh nói vào làm gì cho tốn $20 tiền vào cửa. Rủ xuống Harlem chơi cho biết, ảnh bảo ở đó nhốn nháo có gì mà coi. Vậy là đứt, coi như lần này cũng không biết thêm NY nhiều hơn là mấy . See you again New York!