Thursday, August 13, 2009

Học trường tây hay trường ta ?

Cách đây mấy hôm vợ chồng tán láo với nhau về vụ cho con học trường nào khi quay lại Việt Nam.
Một người bạn của chồng, về VN được một năm, cho con vào học một trường quốc tế của Úc gì đó, học phí 6 triệu một tháng. Tui bảo 6 triệu đắt quá, số tiền này tui có thể gởi về quê hàng tháng cho ba me và gia đình nhỏ em thì coi như sống phây phây.

Thực ra, vấn đề không phải là tiền. Sợ nhất là chất lượng của mấy cái trường quốc tế đó. Sợ nhất là những thứ cù bơ cù bấc ở đâu không biết, rồi dạt vào Việt Nam nghiễm nhiên trở thành ông giáo bà giáo. Ông giáo bà giáo cho mấy cái trung tâm Anh ngữ thì OK, ở mức độ xì xà xí xố với đám học sinh đang cần người thực tập nói tiếng Anh thì chấp nhận được.

Ở Việt Nam, càng ngày càng có nhiều phụ huynh cho con em học trường quốc tế. Hồi còn ngồi ở phòng visa của một lãnh sự quán, tui có dịp gặp nhiều đứa bé được bố mẹ dẫn tới xin visa đi du học. Tụi nó học ở mấy trường quốc tế từ nhỏ, tiếng Anh nói nhanh như gió, ăn đứt tiếng Anh của mình. Đến tuổi học cấp 2, bố mẹ lại gởi chúng sang Mỹ, Anh, Úc, New Zealand.....học tiếp. Nếu có điều kiện, tụi nó sẽ học tiếp lên đại học, sau đó có thể học cao hơn hoặc ở lại tìm việc rồi định cư luôn. Đó chả phải là điều bố mẹ chúng đã nhắm tới ngay từ đầu sao?

Vậy cho con học trường quốc tế là vì chê giáo dục VN nhồi nhét này nọ hay tại vì có cả một "âm mưu" ?

Mỗi khi thấy tui trầm trồ tán thưởng giáo dục ở đây, chồng tui thường nhận xét là tui đang bị lý tưởng hóa. Theo ổng thì đối với dân Việt Nam, giáo dục kiểu nhồi sọ là hợp lý và tốt nhất. Ổng bảo hãy thực tế đi, đừng ảo tưởng dân mình giỏi và giàu sáng tạo. Cứ nhồi nhét tưới vào, được chừng nào tốt chừng nấy, may ra có thể lấy được bằng tiến sĩ rồi làm giáo sư ở một trường đại học nào đó là hết cỡ !!!???

Cũng không biết nữa. Tui nhìn thằng con và lấy làm tự hào lắm lắm. So với những anh chị em họ của nó ở VN, cũng thuộc lọai học khá giỏi, nó khác xa về cách suy nghĩ và ứng xử, in a better way. Suy nghĩ của nó rõ ràng và logic, và quan trọng nhất nó đã có khả năng tự "nghiên cứu" nếu muốn tìm hiểu một cái gì. Tui cho rằng thằng con được như vậy là do cách giáo dục ở đây trong khi chồng tôi cho rằng nó được như vậy vì bản chất nó như vậy.

Lang thang sưu tầm

Hôm qua tình cờ vào blog này , đã neo lại đọc mất một buổi sáng. Có thể đọc thử ở đây.

Tớ cũng có đọc qua blog này, Girl with a One Track Mind. Từ một blogger ẩn danh bắt đầu viết blog từ 2004, cô này dần thu hút một lượng độc giả đáng kể. Yên chí chả ai biết mình, cô thả sức mô tả chi tiết "her sex life". Năm 2006 cô cho in thành sách từ những bài viết trên blog. Cuốn sách trở thành bestseller kéo theo việc danh tính bị tiết lộ và hậu quả khôn lường của nó đến cuộc sống thường ngày của cô. Có thể đọc thử ở đây.

Sunday, August 9, 2009

Shopping Lingerie

Victoria Secrets Bras
Victoria Secrets

Ở Mỹ đang sale đồ mùa hè. Tớ thường tận dụng cơ hội này để sắm thêm áo quần cho thằng cu con, để dành cho tận mùa hè năm sau, có khi chỉ là mua những thứ để dành đó, sau này sẽ làm quà cho người thân nếu có dịp về Việt Nam.....

Hôm qua mới lò dò vào Dillard's thấy tụi nó sales đồ lingerie rẻ kinh dị Mỹ! Vâng, chỉ có ở Mỹ mới sale đồ rẻ kinh dị như vậy. Bras chỉ khỏang $3.50 - 5.00, còn panties $1.00 - 1.50, tòan brand names như Calvin Klein hay Wacoal.... Có điều tìm size của mình hơi khó, tòan bưởi 5 roi với dừa xiêm các lọai, có cái úp vào đầu vừa y luôn!!!
Mặc dù gần đây vừa khuân về 4 cái bras của Victoria Secrets, vẫn không kìm lòng vác tiếp 2 bras và 7 panties, tổng cộng mất chưa tới $ 17.

Lại nói về lingerie, hôm qua tớ nhìn thấy rất nhiều "thongs" mỹ miều và cực kỳ hấp dẫn. Đã cầm vài chiếc lên ngắm nghía, ngần ngừ rồi lại thôi. Không biết những chị em khác thì sao, tớ không mặc được thongs. Đơn giản là không cảm thấy thỏai mái. Mặc vào cảm thấy sốt ruột không chịu được, cảm giác vướng víu và chỉ muốn giật phăng cho rảnh nợ. Nhiều bà sồn sồn khỏang bốn mấy năm mươi, cứ cầm cái thongs bé xíu và tự nói một mình "What is the point of wearing these ? For your husband ?".

Tớ chịu! Vẫn có đôi ba chiếc trong tủ để thỉnh thỏang biểu diễn thời trang cho vui những mặc hàng ngày dứt khóat là không.

Bây giờ wành qua chuyện Victoria Secrets. Hồi còn ở Việt Nam, mỗi lần có ai đi Mỹ về mà khoe sắm đồ lót Victoria Secrets thì nghe thấy ghê gớm lắm. Bây giờ ở Mỹ rồi thì thấy chả là cái gì. Bras của nó đắt thì khỏang $60, rẻ rẻ khỏang $20. Nhưng dại gì mua hàng nguyên giá, cứ đợi sale hẵng mua, lúc đó chỉ cần $15 - 20 là có thể mua một cái rất đẹp rồi. Bras của VS mặc vào rất "flattering" và gợi cảm, nói chung nhìn vào chỉ có lầm chết thôi !

Saturday, August 8, 2009

Yumeji's Theme

Nhạc trong phim "In the Mood for Love" có Lương Triều Vỹ và Trương Mạn Ngọc.

Nghe buồn dã man.


blue eyes crying in the rain

Một bài hát cũ, vẫn nghe đi nghe lại.

Shania Twain hát du dương nghe truyền cảm, nhưng mà hay nhất vẫn là khúc Shania Twain song ca với Willie Nelson.

Âm nhạc thật kỳ diệu. Mặc dù chưa từng sống qua cái cảm xúc của bài hát mà nghe vẫn xúc động.

Someday when we meet up yonder
We'll stroll hand in hand again
In the land that knows no parting
Blue eyes crying in the rain

(Một ngày nào đó đôi ta lại gặp nhau, tay trong tay ở một nơi sẽ không có chia lìa.....Sến đâu thua gì cải lương đâu)

Wednesday, August 5, 2009

Nghe nhạc gì?

Dạo này nghe nhạc gì?

1) Nghe lại Michael Jackson. Từ bữa MJ chết, giống như rất rất nhiều fan nửa mùa, tui trở lại nghe Billie Jean, Beat it, Human nature......và không khỏi thương tiếc! Giá như MJ vẫn giữ mãi ngọai hình như hồi hát Billie Jean/Motown 25.

2) Lady Gaga

Photobucket
(Photo: Wenn)


Mặc đồ kinh dị Mỹ không? So với thời đến Việt Nam biểu diễn, Lady Gaga bây giờ nổi hơn nhiều.
Nói thật, không biết nghe gì. Ai có gì giới thiệu được không?

Tiếng Việt của con

Việt cùng chị họ ở New York
Photobucket

Thằng con tui năm nay 8 tuổi. Mùa tựu trường này cu Việt vào lớp 3. Là con một, ở nhà nó không còn cách nào khác là phải nói tiếng Việt với bố mẹ thôi. Nếu có anh chị em cũng đi học như nó, hoặc có bạn Mỹ thường xuyên tới chơi, chắc chắn tiếng Việt của nó sẽ ngắc ngứ ngay.

Thật ra, ngay bây giờ, tiếng Việt mà nó đang nói cũng rất có vấn đề rồi – một thứ tiếng Việt bị ảnh hưởng bởi tiếng Anh. Thỉnh thỏang nó nói những câu như vầy “Đã đến cơm giờ chưa mẹ?”. Hay có khi như vầy “Mẹ nhìn kìa, chết đói cây!” (nó chỉ một cái cây khô trụi lá giữa mùa đông).

Một lần, thấy con ăn ngon miệng, tui mới hỏi “Ăn nữa không để mẹ lấy thêm?”, nó đáp “Mẹ lấy thêm đi, con không bao giờ ngừng đói được.” Tiếng Việt gì mà nghe kỳ ghê hông?

Thật sự mà nói, khi mình xài thường xuyên một ngôn ngữ khác thì cách nói và viết tiếng Việt có bị ảnh hưởng, ít hay nhiều (có người không hề hấn gì, thế mới tài). Khi nói tiếng Việt, tui có tật hay chêm từ tiếng Anh vào. Chẳng phải lập lòe gì ai, mà do sự dễ dãi đối với bản thân và quan trọng hơn, do yếu kém vốn từ tiếng Việt. Mà dạo này tui mắc cái chứng này rất là chầm chọng. Dạo trước, mỗi lần nghe tui nói tiếng Việt chêm tiếng Anh, chồng tui còn bịt mũi để phản đối, giờ ổng cũng chán hết làm, làm tui càng được dịp xả hết thú tính. Nói vậy chứ cũng lo sửa đổi thôi, mai mốt về sống lại ở Việt Nam, kiểu như vậy thế nào cũng có ngày bị ăn chửi.

Gần đây, tui có đọc bài của Trịnh Hữu Tuệ trên Talawas, cái bài gây nhiều tranh cãi liên quan đến ông Trần Hữu Dũng gì gì đó. Tui không định bàn về nội dung, tui muốn nói đến một cách viết. Viết gì mà đọc thấy mệt ghê, cứ giống như đọc tiếng Việt đang được dịch ra từ tiếng Anh vậy.

Khi đọc “Tiếng Người” của Phan Việt cũng vậy, không hiểu sao tui có cảm tưởng tiếng Việt gì mà cứng cừng cưng. Ví dụ như câu này nè : “Ai đó níu anh lại hỏi điều gì đó về làm sàn nhà.” Tự nhiên đọc câu này tui nghĩ tới câu tiếng Anh tương đương, hehe… Mặc dù câu văn trong “Tiếng người” của Phan Việt ngắn gọn và rõ ràng, có cái gì đó chuẩn xác đến khô khan và kém hấp dẫn, ví dụ như câu này nữa :

“Người da đen thường ra khỏi nhà từ sáng sớm và về muộn; nếu anh ta đi vắng, tờ Thời báo Phố Wall của anh ta sẽ chất thành đống trước hòm thư.”

Mà thôi, không chuyện nọ xọ chuyện kia nữa. Hôm nay phải bắt thằng con đọc thêm vài trang tiếng Việt thôi. Nó đang đọc ở tốc độ rề rề như học sinh mới vào lớp 1 (đây là so sánh học sinh thường thường, chứ học sinh giỏi thì đã đọc ro ro rồi). Nó mà lười đọc thì cứ câu này mà phang “Người Việt mà không đọc được tiếng Việt là nhục lắm nghe con.” Nói vậy mà nó biết sợ là hay lắm nghe bố nó.